Home Blog Page 125

Chồng lấy tiền viện phí của con đưa người phụ nữ khác đi du lịch – vợ có cách xử lý cao tay khiến cả b/ệnh viện chìm trong im lặng…

0

Trời Sài Gòn tháng Tư oi nồng, hành lang bệnh viện nhi vang lên tiếng bước chân vội vã của những người làm cha, làm mẹ đang chạy đôn đáo vì con. Trong một phòng bệnh tầng ba, chị Mai đang chăm sóc bé Bi – con trai chị – đang điều trị sau một cuộc phẫu thuật phức tạp. Thằng bé mới chỉ sáu tuổi, nhưng đã phải chịu đựng cơn đau từ căn bệnh hiểm nghèo gần một năm nay.

Chồng chị – anh Dũng – gần như không bao giờ ở lại qua đêm trong viện. Anh thường lấy lý do bận công việc, phải đi công tác, không thể túc trực cùng vợ. Thế nhưng, mỗi lần chị gọi điện hỏi tiền viện phí, anh luôn nói đã chuyển khoản. Nhưng những lần như vậy, chị vẫn phải tự xoay xở, mượn bạn bè, thậm chí bán cả đôi bông tai kỷ niệm mẹ chị để lại.
Lần này, bác sĩ thông báo bé Bi cần một đợt điều trị đặc biệt kéo dài hai tuần với chi phí hơn 60 triệu đồng. Chị Mai gọi cho chồng, giọng đầy lo lắng:
– Anh ơi… bác sĩ nói phải đóng tạm ứng trong hôm nay… Em chỉ còn 5 triệu… Anh chuyển giúp em phần còn lại nhé…
Anh Dũng ngập ngừng vài giây rồi đáp:
– Ờ… anh đang bận họp, để chiều anh chuyển. Em cứ lo chăm con đi, việc tiền nong để anh lo.
Chị Mai thở phào. Dù đã nhiều lần thất vọng vì những lời hứa suông, chị vẫn hy vọng chồng mình lần này sẽ giữ lời. Đến chiều, chị ra quầy thu ngân – nhưng vẫn không thấy bất kỳ khoản nào được chuyển tới.
Bên trong phòng bệnh, Bi vẫn nằm mê man sau đợt truyền thuốc. Chị không dám đánh thức con, chỉ biết gục đầu vào thành giường mà khóc. Một nữ điều dưỡng trẻ đi ngang qua, thấy chị mệt mỏi liền dừng lại hỏi han. Nghe xong câu chuyện, cô ấy nhẹ nhàng nói:
– Chị Mai… em xin lỗi vì tò mò, nhưng hôm qua em tình cờ thấy chồng chị xuất hiện ở sân bay. Hình như anh ấy đi du lịch cùng một cô gái trẻ. Em không chắc, nhưng nhìn họ rất thân mật…
Câu nói ấy như sét đánh giữa trời quang. Trong lòng chị Mai trào dâng nỗi nghi hoặc, rồi dần kết thành nỗi đau khó gọi thành lời. Tối hôm đó, khi Bi đã ngủ, chị lần mò vào tài khoản ngân hàng mà anh Dũng vẫn dùng để gửi tiền. Một người bạn làm trong ngân hàng đã từng giúp chị cài tính năng theo dõi chi tiêu.
Chị chết lặng khi thấy rằng ba hôm trước, anh rút đúng 60 triệu đồng – số tiền viện phí – tại một quầy giao dịch gần sân bay. Những khoản sau đó là chi tiêu tại resort, nhà hàng sang trọng. Không còn nghi ngờ gì nữa…
Sáng hôm sau, chị quyết định xin phép bác sĩ lùi lịch điều trị cho bé Bi một ngày. Chị bắt xe đến khu resort nơi anh Dũng đang lưu trú. Sau gần ba tiếng đồng hồ lặn lội, cuối cùng chị cũng đứng trước phòng nghỉ nơi anh đang ở.
Cánh cửa mở ra. Người đàn ông từng thề sống chết bên chị đang khoác chiếc áo choàng tắm, phía sau là một cô gái trẻ đang cười đùa. Cả hai sững lại khi thấy chị Mai xuất hiện.
– Anh… dùng tiền viện phí của con để đưa người khác đi nghỉ mát? – Giọng chị Mai không còn run nữa, mà bình thản đến lạnh người.
Dũng lắp bắp, định nói gì đó nhưng không kịp. Chị giơ điện thoại lên, quay lại toàn bộ cảnh tượng.
– Đừng lo, tôi không làm lớn chuyện đâu. Tôi sẽ về, và gửi đoạn video này cho gia đình anh, và cả bác sĩ đang chờ anh chuyển tiền.

Rồi chị quay lưng đi, nước mắt lặng lẽ rơi.
Một ngày sau, tại bệnh viện, bác sĩ trưởng khoa đang trao đổi với nhóm y tá thì nhận được tin nhắn từ chị Mai. Ông mở video ra xem – cả nhóm đứng bên cạnh đều sững người. Không ai nói gì.
Tin tức ấy nhanh chóng lan truyền khắp bệnh viện. Không ai chỉ trích chị Mai. Trái lại, họ lặng lẽ gửi cho chị những phần hỗ trợ từ quỹ thiện nguyện, từ các mạnh thường quân, từ chính những người mẹ từng trải qua tình cảnh tương tự. Bệnh viện miễn toàn bộ chi phí điều trị còn lại cho bé Bi.
Hôm xuất viện, chị Mai nắm tay con trai bước ra, giữa ánh nắng dịu nhẹ. Bé Bi quay sang hỏi:
– Mẹ ơi, bố có tới đón mình không?
Chị cúi xuống, khẽ xoa đầu con:
– Không đâu con. Nhưng mẹ ở đây, và sẽ luôn bên con.
Cả bệnh viện hôm ấy lặng im khi hai mẹ con đi qua. Không phải vì ai cũng biết câu chuyện, mà vì ai cũng hiểu: có những vết thương chẳng thể nhìn thấy, nhưng lại âm ỉ đau đớn hơn bất cứ điều gì.
Và người đàn ông kia – dù không ai nhắc tên – cũng chẳng còn dám quay lại nơi từng là chốn an toàn nhất cho gia đình mình.

Mướp rất bổ, ví như “nhân sâm người nghèo” nhưng kỵ với 2 thứ, nhiều người không biết vẫn nấu chung

0

Mướp là loại rau có giá trị dinh dưỡng cao, được nhiều người ưa thích. Tuy nhiên, khi ăn mướp có một số kiêng kỵ cần phải chú ý để bảo vệ sức khỏe.

Tác dụng của mướp đối với sức khỏe

Dưỡng da

Quả, lá, dây mướp đều có tác dụng chống nhăn da. Lấy quả mướp, hoặc lá hoặc dây mướp thật non, giã nát rồi vắt lấy nước. Nước mướp này bôi mặt ngày vài lần, không những có thể giữ cho da đẹp mà còn giúp trị các bệnh như da tàn nhang, viêm lỗ chân lông, mũi đỏ do uống nhiều rượu.

Có lợi cho não

Não luôn cần oxy để có thể vận hành một cách trơn tru. Tuy nhiên, oxy sẽ không được cung cấp đủ cho não nếu cơ thể không đủ sắt. Do đó, thiếu sắt không chỉ gây ra bệnh thiếu máu mà còn tạo ra tình trạng bồn chồn, khó chịu và giảm khả năng vận động. Trong quả mướp có một nguồn dồi dào chất sắt, nhờ đó giúp cải thiện não bộ.

Hỗ trợ điều trị thiếu máu

Mướp là một nguồn cung cấp vitamin B6 dồi dào. Vitamin B6 chịu trách nhiệm sản xuất hemoglobin trong máu để mang oxy đến tất cả các tế bào và máu.

Ngăn ngừa bệnh tiểu đường

Quả mướp cũng rất nổi tiếng trong lĩnh vực ngăn ngừa tiểu đường. Mangan có trong mướp đóng vai trò quan trọng trong việc sản xuất các enzyme tiêu hoá hữu ích cho quá trình tạo gluconeogenesis. Các nghiên cứu gần đây cũng chứng minh rằng mangan có thể thúc đẩy tiết insulin, từ đó giảm nguy cơ mắc tiểu đường.

Có 2 loại người không thích hợp khi ăn mướp

Ai cũng biết mướp là “bảo bối”, không chỉ có giá trị dinh dưỡng mà còn có giá trị dược liệu cao. Tuy nhiên đối với những người có cơ địa đặc biệt như dị ứng hoặc những người đang ốm, cố gắng không ăn mướp, nếu không có thể làm trầm trọng thêm các triệu chứng hoặc gây khó chịu cho cơ thể.

Theo lý luận của y học cổ truyền Trung Quốc, mướp có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, thông kinh lạc, hoạt huyết, nhưng đối với những người có thể trạng yếu, lạnh thì không nên ăn mướp, nếu không sẽ gây khó chịu cho cơ thể. Đối với những người bị tiêu chảy, kiết lỵ thì không nên ăn mướp trong thời gian bị bệnh, nó có thể làm trầm trọng thêm tình trạng bệnh.

Hai loại thực phẩm không nên ăn với mướp

Củ cải trắng:  Củ cải trắng và mướp đều là những loại rau có giá trị dinh dưỡng cao, ăn riêng lẻ thì không có vấn đề, đồng thời còn giúp ích cho sức khỏe của cơ thể. Tuy nhiên, nếu cả hai ăn cùng nhau hoặc ăn cùng một lúc có thể gây khó chịu cho cơ thể. Bên cạnh đó, theo y học cổ truyền Trung Quốc khi nam giới ăn cùng lúc 2 loại thực phẩm này có thể khiến chức năng tì.n.h d.ụ.c bị giảm sút, si.n.h l.ự.c bị tổn hại nghiêm trọng. Dù vậy vẫn cần có thông tin nghiên cứu để xác thực thêm.

Ngoài ra, cả hai loại thực phẩm (củ cải trắng và mướp) đều là thực phẩm lạnh và ăn cùng nhau sẽ khiến cơ thể bị cảm lạnh và lạnh cùng một lúc, điều này sẽ dễ gây ra sự khó chịu và gây hại cho sức khỏe của chúng ta.

Cải bó xôi:  Cải bó xôi cũng là một loại rau được mọi người rất ưa thích, nó có tính lạnh, chứa nhiều chất xơ và chất bột đường, nếu ăn chung với mướp sẽ làm tăng nhanh nhu động đường ruột, có thể gây rối loạn đường tiêu hóa, thậm chí gây tiêu chảy nặng.

Mướp bị nhiễm đ.ộ.c sẽ bị đắng

Trong trường hợp bình thường, mướp sẽ không bị đắng. Tuy nhiên, do nhiều nguyên nhân như môi trường trồng không tốt hoặc bảo quản không đúng cách, mướp sẽ bị đắng. Trước hết, bón phân không đúng cách cũng sẽ làm mướp đắng. Thứ hai, nhiệt độ cao liên tục và thời tiết hanh khô hoặc không đủ ánh sáng liên tục trong quá trình sinh trưởng có thể khiến mướp bị suy dinh dưỡng và gây đắng.

Vậy mướp bị đắng có ăn được không? Câu trả lời là không ăn.

Mướp bị đắng có thể gây chóng mặt, suy nhược, co thắt dạ dày và các triệu chứng ngộ độc khác sau khi ăn. Đó là do trong mướp đắng có chứa một chất alkaloid glycoside, nói đúng ra là một loại độc tố tồn tại trong thực vật, con người rất nhạy cảm với độc tính của loại độc tố này và rất dễ bị ngộ độc. Vì vậy, không nên ăn mướp nếu nó bị đắng.

Loại rau giải nhiệt mùa hè là “th:uốc làm sạch đường ruột”, giúp hạ đường huyết, tốt đủ đường: Chợ Việt bán vừa nhiều vừa rẻ

0

Rau muống là một loại rau lá được trồng rộng rãi ở Việt Nam. Theo y học hiện đại, rau muống có vị ngọt, tính hàn. Nó thuộc về kinh đại tràng và kinh vị. Tác dụng chính của nó là làm mát m:áu, thanh nhiệt, tăng cường độ ẩm và giải độc.

Dù quen mặt là vậy nhưng ít người Việt biết đến tác dụng tuyệt vời mà nó mang lại cho sức khỏe.

Loại rau giải nhiệt mùa hè là "thuốc làm sạch đường ruột", giúp hạ đường huyết, tốt đủ đường: Chợ Việt bán vừa nhiều vừa rẻ- Ảnh 1.

Lợi ích của rau muống

1. Giúp cầm m:áu

Trong lâm sàng, rau muống thường được sử dụng để điều trị các triệu chứng chảy m:áu như chảy m:áu khi đại tiện, tiểu tiện ra m:áu, chảy m:áu cam… Dùng từ 60 đến 120g rau muống nấu lấy nước uống, có thể kết hợp với mật ong hoặc đường trắng sẽ giúp cải thiện tình trạng chảy m:áu.

2. Giảm tình trạng chàm da

Mùa hè thời tiết nóng ẩm, dễ gây ra các vấn đề về da như chàm. Lúc này, có thể giã nát rau muống rồi đắp lên vùng da bị ảnh hưởng, giúp phòng ngừa và làm dịu triệu chứng chàm.
3. Ngừa táo bón, giảm đường huyết và mỡ m:áu

Hàm lượng chất xơ trong các loại rau lá xanh thường dao động từ 1,2 đến 2,2g/100g, trong khi rau muống chứa từ 1,9 đến 3,1g/100g, cao hơn mức trung bình. Lượng chất xơ dồi dào này giúp tăng nhu động ruột, hỗ trợ kiểm soát cân nặng, ổn định đường huyết, cải thiện mỡ m:áu, giảm táo bón và điều hòa hệ vi sinh đường ruột. Ngoài ra, còn có tác dụng tích cực trong việc phòng ngừa ung thư đại trực tràng.

4. Tăng cường chức năng miễn dịch đường ruột

Rau muống chứa nhiều vitamin C, vitamin B12, kali, canxi… Các dưỡng chất này kết hợp với nhau giúp tăng cường sức đề kháng và chức năng miễn dịch cho đường tiêu hóa.

5. Bảo vệ mắt

Hàm lượng beta-caroten trong rau muống rất cao, lên đến 1520mg/100g. Đây là tiền chất của vitamin A, giúp bảo vệ mắt và làn da khỏi các tác nhân gây hại từ môi trường.

6. Bổ sung vitamin C

Hàm lượng vitamin C trong rau muống đạt 25mg/100g, cao hơn cả cà chua, là một nguồn cung cấp vitamin C rất tốt cho cơ thể.

7. “Chiến binh giấu mặt” trong việc bổ sung canxi

Rau muống có hàm lượng canxi khá cao, 115mg/100g, thậm chí còn nhỉnh hơn cả sữa bò (107mg/100g). Vì vậy, đây là một nguồn bổ sung canxi tự nhiên hiệu quả.

2 hiểu lầm phổ biến về rau muống

– Rau muống gây chuột rút?

Rau muống và một số loại rau lá như rau bina chứa hàm lượng axit oxalic cao. Loại axit này có thể kết hợp với canxi tạo thành oxalat canxi, có thể làm giảm khả năng hấp thu canxi. Tuy nhiên, việc bị chuột rút thường chỉ xảy ra ở những người vốn đã thiếu canxi, còn người bình thường rất hiếm gặp hiện tượng này.

Hàm lượng axit oxalic trong rau muống tương đối cao. Nếu không chần qua nước sôi trước khi nấu, axit oxalic có thể kết hợp với canxi gây ra sỏi hoặc khó tiêu. Do đó, nên chần rau muống trước khi chế biến để loại bỏ hơn 95% axit oxalic, giúp giảm thiểu ảnh hưởng đến khả năng hấp thụ canxi, gần như không còn lo ngại chuyện chuột rút.

– Ăn rau muống gây bệnh gout?

Việc một người có bị gout hay không chủ yếu liên quan đến yếu tố chuyển hóa bên trong cơ thể. Thực phẩm chỉ là tác nhân phụ. Nguyên nhân chính gây gout là do hàm lượng purin cao trong thực phẩm, cùng với việc uống rượu quá mức làm giảm khả năng đào thải axit uric.

Rau muống chỉ chứa 17,5mg purin/100g, thuộc nhóm thực phẩm có hàm lượng purin thấp. Hơn nữa, purin dễ tan trong nước, nên khi chần sơ qua, lượng purin còn lại trong rau muống hầu như không đáng kể. Ngoài ra, rau muống không chứa fructose hay cồn, những chất làm cản trở việc đào thải axit uric. Do đó, nói ăn rau muống gây gout là hoàn toàn không có cơ sở.

Tác dụng của chân gà hầm đậu đen tốt ngang nhân sâm

0

Đậu đen và chân gà là hai thực phẩm rất tốt cho sức khỏe. Dưới đây là tác dụng của chân gà hầm đậu đen.

Tác dụng của chân gà hầm đậu đen

Báo Lao động dẫn nguồn tờ Thealthbenefitsof cho biết, một nghiên cứu được thực hiện bởi khoa Thú y, Đại học Chung-Hsing, Đài Loan chỉ ra rằng, trong chân gà chứa hàm lượng collagen rất cao, tương tự như collagen trong các loại rau lá xanh và trái cây. Collagen là một trong những chất đặc biệt cần thiết để duy trì độ đàn hồi của da, giúp cơ thể hấp thụ canxi và các loại protein.

Ngoài ra chân gà còn chứa hàm lượng các chất dinh dưỡng quan trọng như protein, canxi, collagen giúp củng cố cấu trúc xương và ngăn ngừa các bệnh xương dễ gãy. Vì vậy, bổ sung món chân gà vào thực đơn hàng ngày từ lúc trẻ sẽ giúp ngăn ngừa các bệnh liên quan đến xương khi về già.

Bên cạnh đó, đậu đen ngoài việc giúp duy trì sức khỏe xương khớp, làm đẹp da, giảm cân còn rất nhiều những giá trị dinh dưỡng khác có lợi cho sức khỏe như giúp giảm bệnh tiểu đường, giảm huyết áp, phòng bệnh tim mạch, kích thích tiêu hóa, giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư, chữa tóc bạc sớm và rụng tóc, bổ thận, chống ngộ độc rượu và giải rượu, hỗ trợ điều trị bệnh gout và giúp thải độc cơ thể.

Bài viết trên Báo Sức khỏe & Đời sống cho biết, đậu đen và chân gà có một số lợi ích chung trong việc làm đẹp da, duy trì sức khỏe xương khớp và giúp cơ thể hấp thụ tốt canxi. Cộng với các giá trị dinh dưỡng khác của chúng khi kết hợp thêm với gạo nếp để nấu thành món canh theo công thức dưới đây thì không chỉ tốt cho sức khỏe mà còn rất ngon miệng, giúp các bạn đổi món để làm cho bữa cơm gia đình đặc sắc hơn nhiều.

Công thức canh chân gà nấu đỗ đen

Nguyên liệu cần chuẩn bị:

Chân gà (nên chọn chân gà tươi sẽ ngọt và ngon hơn chân gà đông lạnh): 10 cái

Đậu đen: 300 gram (rang trước khi nấu sẽ thơm hơn)

Gạo nếp: 100 gram
Gia vị: Muối, hạt nêm, gia vị, mì chính, nước mắm, dầu mè mỗi thứ một chút.

Cách làm:

Chân gà ngon mua về bạn rửa sạch bằng muối và nước cốt chanh (1 quả) cho sạch và hết tanh. Sau đó bạn cắt hết các móng chân, bạn có thể cắt đôi hoặc để nguyên chân tùy ý thích.

Đậu đen bạn rửa sạch, vứt bỏ hết những hạt nổi trên mặt nước vì đây là những hạt lép và bị hỏng. Tiếp đó bạn rang khô cho đến khi ngửi thấy mùi thơm thì bỏ ra, để nguội 1 chút rồi ngâm vào một bát to nước nóng tầm 4-5 tiếng cho đậu nở mềm thì khi ninh sẽ nhanh chín mềm hơn (hoặc bạn cho vào bình giữ nhiệt thì sẽ rút được 1/2 thời gian ngâm).

Gạo nếp bạn vo sạch rồi ngâm nước nóng cho gạo nở mềm, thời gian ngâm có thể ngắn hơn ngâm đậu đen.

Sau khi ngâm đủ thời gian, bạn bắt tay vào nấu như sau: Bạn cho chân gà, đậu đen và gạo nếp cùng 1,2 lít nước (trong đó có cả nước ngâm đậu đen và ngâm gạo nếp) vào nồi hầm, pha chế gia vị vừa miệng rồi hầm 1 tiếng là được, nhưng lưu ý cứ 20 phút bạn lại đảo một lần.

Thành phẩm khi nấu xong sẽ đặc sánh, béo bùi và rất thơm ngon. Bạn chỉ cần thêm một đĩa dưa chuột ăn cùng một bát canh chân gà nấu kiểu này là đã đủ cho một bữa cơm gia đình rồi nhé. Những người nào thường xuyên bị khô khớp hoặc vôi hóa, thoái hóa, gai xương, xốp xương, loãng xương nên ăn món canh này 2-3 lần một tuần sẽ tốt cho xương khớp, đẹp da và tốt cho sức khỏe nói chung. Chúc các bạn thành công và ngon miệng.
Trên đây là tác dụng của chân gà hầm đậu đen. Hyvọng những thông tin này sẽ hữu ích đối với bạn.

Một bình gas đủ nặng bao nhiêu cân? Còn nấu bếp gas phải biết không lại mất tiền o,an

0

Đun bếp gas mỗi lần gọi người giao gas tới có mấy ai tính cân nhưng bạn có biết mỗi bình gas vài trăm nghìn cẩn thận mất tiền oan

Gas là nhiên liệu thiết yếu của nhiều gia đình khi dùng bếp gas. Thường xuyên nấu nướng khiến bạn cũng thường xuyên phải gọi đổi bình gas. Thường thì chúng ta gọi người giao gas tới và cứ thế lắp vào bếp mà ít ai cân xem bình vừa giao tới bao nhiêu cân.

Trên thực tế không phải hàng giao gas nào cũng làm ăn chuẩn chỉnh nên nếu không chú ý là bạn có thể bị thiệt. Nắm được cách tính trọng lượng chuẩn của bình gas, người dùng có thể tiến hành kiểm tra khi mua, đổi bình mới và tránh được tình trạng bị gian lận từ người bán, tránh bị “mất tiền oan”.

dat-binh-gas
Cách tính trọng lượng chuẩn của bình gas

Khi chúng ta nhìn vào bình gas thường thấy thông tin trọng lượng tiêu chuẩn của bình gas  và cả trọng lượng của vỏ bình gas. Theo các nhà bán thì trọng lượng tiêu chuẩn của bình gas không chỉ được tính dựa trên trọng lượng của gas bên trong bình mà còn bao gồm trọng lượng của vỏ bình.

Khối lượng của vỏ thường sẽ được in màu trắng, to và rõ ràng trên vỏ bình. Còn khối lượng của ruột sẽ được dập chìm trên cổ bình gas. Nhờ thông số đó nên khi mua bình gas mới bạn có thể cân để xem gas giao tới có đúng tiêu chuẩn không. Bạn cộng 2 con số đó lại và dùng cân cân thử. Ví dụ, trọng lượng vỏ bình in nổi là 12,6kg, trọng lượng ruột bình in dập chìm là 12kg. Vậy ta có trọng lượng tiêu chuẩn của bình gas này là 12,6kg vỏ bình + 12kg ruột bình = 24,6kg.

Để đảm bảo người giao gas không giao sai, giao bình gas tự tách chiết không đúng tiêu chuẩn hàng công ty, bạn nên kiểm tra kỹ các dấu hiệu trên bình gas và cân. Hãy kiểm tra xem bình có được niêm phong cẩn thận, kỹ càng bằng màng co nilon hay không. Nếu có, bình gas này đảm bảo đã được nạp đủ khối lượng gas bên trong, ít có khả năng bị chiết gas, gian lận.
dat-binh-gas-sao-cho-dung
Lưu ý khi gọi gas, tránh thiệt tiền lại tránh nguy hiểm

Việc dùng phải bình gas không đảm bảo, tự tách chiết nhỏ lẻ không chỉ gây thiệt hại cho bạn về tài chính mà còn có thể gây nguy hiểm nguy cơ rò khí gas, cháy nổ vì bình gas kém chất lượng. Do đó ngoài kiểm tra cân nặng tiêu chuẩn của bình gas thì bạn còn cần chú ý:

– Khi người lắp gas xong, bạn cần kiểm tra bật lửa thử. Nếu lửa gas màu đỏ thì một là bếp bị bẩn hai là gas không chất lượng. Bạn nên đề nghị người thay gas xem lại. Lửa gas an toàn phải là lửa xanh vừa không nhiều tạp chất vừa không làm cháy đen nồi như lửa đỏ.

– Kiểm tra xem có mùi gas rò rỉ ra không. Kiểm tra dây nối dây dẫn bình vào bếp.

– Vị trí đặt bình gas cũng vô cùng quan trọng. Bình gas đừng đặt gần nguồn điện, đừng quá gần bếp. Bình gas cũng không nên đặt ở vị trí quá khuất kín.

Bình gas nên đặt cách bếp gas và nguồn nhiệt khoảng 1-1,5m.

Vị trí đặt bình gas cần thông thoáng khí để giúp người dùng kịp thời phát hiện trong trường hợp bình gas xảy ra sự cố.

– Bật bếp nấu thử mà thấy lửa xanh cháy đều thì bếp ổn định nhưng có mùi khét, chứng tỏ bình gas đang không tốt.

– Thường xuyên theo dõi tình trạng của bếp gas, bình gas, các đường dây dẫn, dây nối trong quá trình sử dụng.

– Cần có lịch kiểm tra định kỳ các bộ phận của bếp gas, khoảng 1-2 lần/năm.

– Rất nhiều người không để ý thay dây dẫn gas vì cho rằng chúng bằng cao su nên bền. Thực chất dây dẫn này rất nguy hiểm nên tốt nhất thay định kỳ 6 tháng một lần.

– Trong quá trình sử dụng bếp gas cần thường xuyên để ý những dấu hiệu lạ như mùi lạ, tiếng độ lạ phát ra từ bếp gas, bình gas. Nếu có những dấu hiệu như mùi khét, tiếng xì bất thường hay khói bốc ra, cần dừng sử dụng ngay và gọi các đơn vị chuyên nghiệp tới hỗ trợ.

– Bạn cần tập thói quen khóa van gas khi nấu xong. Thường khi không dùng qua đêm, khi cần đi ra ngoài vài tiếng, bạn nên khóa van gas lại. Việc làm này giúp hạn chế việc khí gas bị rò rỉ, gây lãng phí và đảm bảo an toàn cho chính ngôi nhà, phòng chống cháy nổ. Quy trình thực hiện được các đơn vị cung cấp gas chuyên nghiệp hướng dẫn đó là: Khoá van bình gas – Để khí gas cháy hết trên bếp rồi mới tắt bếp.

– Khi nấu bếp gas nên tập trung nấu, tránh để nước trong nồi tràn ra làm ướt bếp gas sẽ dẫn tới bếp bị han gỉ nên dễ bị hiện tượng bít tắc lỗ thông gas làm gas cháy bị đỏ hại bếp, hại nồi.

5 bộ phận “bẩn nhất” của con lợn mà người bán thịt không bao giờ cho gia đình ăn

0

Nhắc đến thịt lợn, tôi tin rằng mọi người đều quen thuộc với nó. Đối với 90% bạn bè của chúng ta, loại thịt được ăn phổ biến nhất là thịt lợn.

Thịt lợn ngon nhưng bạn có biết không? Không phải tất cả thịt lợn đều có thể ăn được. Đặc biệt, năm loại thịt lợn được giới thiệu với các bạn hôm nay, những người buôn lợn không bao giờ chọn nấu cho gia đình. Nhiều người không biết rằng bạn vẫn ăn nó hàng ngày. Các bạn thích thịt lợn hãy đọc bài viết này để tìm hiểu nhé. Khi đã học được cách làm, bạn không còn phải lo lắng về việc tốn thêm tiền để mua thịt lợn không ngon nữa.

thịt lợn

Ảnh minh họa.

5 bộ phận “bẩn” nhất của lợn:

Thịt lợn nạc vai số 1

Thịt nạc vai trên thịt lợn là phần thịt vai trên của lợn. Đặc điểm lớn nhất của phần thịt lợn này là có hình bông hoa mận, thịt mềm màu hồng kết hợp với lớp mỡ trắng. Sở dĩ phần thịt này bẩn nhất là do phần này thường bị tiêm vào thịt lợn. Chỗ tiêm thường có nhiều dư lượng dược phẩm nên bạn bè am hiểu ít khi mua thịt lợn ở chỗ này. Vì vậy mọi người không được để bị lừa bởi những kẻ buôn thịt.

thịt lợn

Thịt cổ số 2

Phần bẩn thứ hai của con lợn là thịt cổ. Thịt cổ huyết hay còn gọi là thịt dở. Phần thịt này có nhiều hạch. Các hạch bạch huyết là nơi lưu trữ virus bạch huyết. Ăn quá nhiều sẽ có hại cho cơ thể. Trên thịt lợn có rất nhiều nốt hạch bạch huyết, người thông minh có thể nhìn thoáng qua là biết.

Phần thịt lợn này thường được bán cho các quán bún, đó là lý do tại sao nhiều quán bún có thể kiếm được rất nhiều tiền chỉ với một số tiền ít.

thịt lợn

Số 3: Ruột Lợn

Tuy lòng lợn được cho là phần ngon nhất của thịt lợn nhưng suy cho cùng, ruột lợn chính là bộ phận chứa phân lợn, nếu không được làm sạch, khi ăn sẽ có mùi tanh trong miệng. Vì vậy khi ăn lòng lợn chúng ta phải nhớ tráng thêm 2 lần nữa bằng bột mì. Rửa sạch bên trong và bên ngoài trong 15 phút để khi nấu chín không còn mùi tanh.

thịt lợn

SỐ 4: Phổi lợn

Nhiều bạn thích uống rượu thường mua một miếng phổi lợn về trộn vào. Phổi lợn tuy rẻ nhưng lại chứa quá nhiều vi khuẩn, ký sinh trùng trong phần này. Phổi lợn là cơ quan dùng để thở. Nếu không xử lý đúng cách khi ăn, chúng ta sẽ đưa những thứ bẩn thỉu này vào miệng. Người ta cho rằng bệnh tật xâm nhập qua đường miệng nên phổi của lợn hẳn là bộ phận tệ hại nhất trên cơ thể lợn. Nếu điều kiện cho phép, mọi người nên cố gắng ăn ít hoặc không ăn phổi lợn.

thịt lợn

SỐ 5: Não lợn

Óc lợn tuy có vị tươi và mềm như đậu phụ nhưng cũng dính rất nhiều bụi bẩn. Đặc biệt hàm lượng cholesterol và chất béo trung tính tương đối cao. Đối với những người lớn tuổi, tốt nhất nên ăn ít hoặc không ăn.

Tôi đưa bạn gái đi du lịch Nha Trang với cả nhà, và điều không ngờ là chuyến đi ấy lại phơi bày một sự thật động trời, khiến tôi quyết định chia tay không chút do dự

0


“Đôi khi, những chuyến đi không chỉ để thư giãn hay khám phá, mà còn là chiếc gương soi rõ bản chất con người. Tôi cứ nghĩ mình đang nắm giữ một mối tình đẹp đẽ, cho đến khi Nha Trang – thành phố của nắng và biển – kéo tấm màn che sự thật xuống, để lộ ra điều mà tôi không bao giờ tưởng tượng được.”
Tôi quen Linh qua một buổi tụ tập bạn bè cách đây gần một năm. Cô ấy không quá nổi bật, không quá hào nhoáng, nhưng lại có một nét dịu dàng rất riêng, khiến tôi thấy an tâm. Sau vài lần hẹn hò, chúng tôi chính thức yêu nhau. Mẹ tôi – người kỹ tính và hơi bảo thủ – cũng tỏ vẻ hài lòng khi nghe tôi kể về Linh.
Khi cả nhà tôi lên kế hoạch đi du lịch Nha Trang nhân dịp nghỉ lễ, tôi ngỏ ý muốn đưa Linh theo. Mẹ tôi có hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng đồng ý với điều kiện: Linh phải đi trong tư cách “bạn gái nghiêm túc” chứ không phải kiểu yêu đương hời hợt.
Linh vui lắm. Cô ấy chuẩn bị cả tuần, mua váy mới, đồ tắm biển, thậm chí còn học thêm vài món ăn để “ghi điểm” với mẹ tôi. Tôi cũng thấy ấm lòng. Tôi nghĩ, chuyến đi này sẽ là cơ hội để cả nhà hiểu và quý mến Linh hơn. Tôi thậm chí đã mường tượng đến một đám cưới không xa.
Ngày đầu tiên đến Nha Trang, mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Cả nhà tôi – gồm bố mẹ, chị gái và cháu nhỏ – đều vui vẻ. Linh tỏ ra hòa đồng, chăm sóc từng người, bồng bế cháu tôi, phụ mẹ vào bếp nấu hải sản. Mẹ tôi bắt đầu tấm tắc: “Con bé khéo tay, biết điều đấy.”
Tôi thấy nhẹ nhõm. Những tưởng mọi chuyện sẽ cứ êm đềm trôi, cho đến ngày thứ ba…

Hôm đó, cả nhà quyết định nghỉ ngơi ở khách sạn vì trời mưa nhẹ. Tôi rủ Linh đi dạo một vòng quanh khu resort để chụp ảnh. Cô ấy bảo hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút. Tôi gật đầu, không nghi ngờ gì, rồi một mình xách máy ảnh đi ra ngoài.
Khoảng hơn một tiếng sau, tôi quay về phòng thì thấy Linh không có ở đó. Điện thoại để lại trên giường. Tôi nghĩ cô ấy chắc xuống sảnh uống nước hay ra hồ bơi. Nhưng khi tôi vừa bước tới khu spa ở tầng trệt thì… tôi đứng khựng lại.
Linh đang ngồi ở một góc khuất, cạnh một người đàn ông lạ. Họ không phát hiện ra tôi. Tôi nấp sau bức tường kính, chỉ cách vài bước. Người đàn ông ấy mặc sơ mi trắng, tóc vuốt keo kỹ lưỡng, nhìn già dặn hơn Linh nhiều tuổi. Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng không phải là diện mạo của anh ta – mà là ánh mắt của Linh. Ánh mắt ấy không giống như khi cô nhìn tôi. Đó là ánh mắt pha chút e thẹn, chút âu yếm và rất nhiều… thân thuộc.
Tôi đứng chết lặng nhìn họ nói chuyện thì thầm, rồi người đàn ông cầm tay Linh, vuốt nhẹ như một cử chỉ đã quen từ lâu. Linh không rút tay ra. Cô ấy… mỉm cười.
Tôi thấy tim mình như có ai bóp nghẹt. Không phải ghen – mà là cảm giác bị phản bội một cách tinh vi. Tôi lặng lẽ quay đi, cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi cần biết sự thật. Tôi không thể kết luận chỉ bằng một cái nắm tay.

Tối hôm đó, tôi không nói gì. Linh cư xử bình thường, thậm chí còn chủ động massage vai cho mẹ tôi, cười đùa với chị gái tôi. Cô ấy diễn quá giỏi. Tôi bắt đầu đặt câu hỏi về mọi thứ. Liệu những hành động thân thiết trước mặt gia đình tôi có thật lòng? Hay chỉ là lớp vỏ?
Hôm sau, tôi viện cớ có việc cần đi ra ngoài và bí mật nhờ nhân viên lễ tân cho xem danh sách khách lưu trú. Sau một hồi thuyết phục và “bồi dưỡng”, tôi biết được phòng của người đàn ông kia – anh ta họ Vinh, ở tầng trên cùng của resort.
Tôi không định làm gì bốc đồng. Tôi chỉ muốn biết… Linh và người đó thực sự là ai, quan hệ ra sao. Tôi bấm máy quay lại đoạn video từ xa, khi Linh lên phòng anh ta chiều hôm ấy – trong lúc cả nhà tôi đang đi Vinpearl chơi với chị gái. Tôi lấy lý do đau đầu nên ở lại nghỉ trong phòng.
Khi Linh bước vào phòng người đàn ông kia, tôi thấy rõ: cô ấy gõ cửa hai cái nhẹ, không vội vàng, và khi cửa mở, họ nhìn nhau, rồi… ôm nhau. Không phải ôm kiểu xã giao. Đó là kiểu ôm của hai người yêu nhau lâu ngày mới gặp lại. Còn gì để nói nữa đâu?
Tôi về phòng, tim đập liên hồi nhưng đầu lại lạnh lẽo. Tôi cắm điện thoại vào laptop, lưu hết video và ảnh. Không khóc. Không gào. Chỉ cảm thấy mọi điều tốt đẹp tôi từng nghĩ về Linh đang vỡ vụn.
Tối đó, tôi nói chuyện riêng với Linh. Tôi mở điện thoại, không nói gì, chỉ chiếu đoạn video ngắn. Khuôn mặt cô ấy biến sắc. Từ trắng bệch chuyển sang đỏ ửng. Cô ấy im lặng rất lâu, rồi thốt lên một câu:

“Em xin lỗi… Em không định để anh biết.”
“Em xin lỗi… Em không định để anh biết.”
Câu nói của Linh rơi xuống như một tảng đá lạnh. Không có nước mắt, không có sự biện hộ. Chỉ là một lời thú tội… quá muộn.
Tôi ngồi yên, nhìn cô ấy. Nhìn thật kỹ – như thể đây là lần đầu tiên tôi thực sự quan sát con người này. Bao nhiêu kỷ niệm hiện lên trong đầu: những buổi tối chở nhau đi ăn, lần cô ấy ốm tôi nấu cháo mang qua, cả lời hứa “một ngày nào đó chúng mình sẽ cùng nhau ra biển.” Mà giờ, biển đây rồi. Chúng tôi ở bên nhau. Nhưng lòng tôi trống rỗng.
Tôi siết chặt tay.
“Anh ta là ai?”
Linh cúi đầu. Một lúc sau, cô mới cất giọng, nhẹ như tiếng sóng ngoài khơi:
“Anh ấy là người yêu cũ… hay đúng hơn là chưa từng ‘cũ’ hẳn.”

Tim tôi thắt lại.
“Em nói rõ đi.”
Linh ngước lên, đôi mắt đẫm nước, nhưng không còn che giấu. Cô kể – như thể đang trút bỏ một chiếc mặt nạ đã đeo quá lâu.
Hóa ra, người đàn ông tên Vinh đó là người yêu Linh từ thời đại học. Hai người từng yêu nhau sâu đậm suốt hơn ba năm. Nhưng Vinh đi du học châu Âu, hứa sẽ quay lại. Linh đợi, nhưng đợi mãi không thấy lời hứa trở thành hiện thực. Vài năm sau, cô tưởng anh đã có người khác. Đúng lúc ấy, tôi xuất hiện.
“Em không định quen anh để lấp chỗ trống,” Linh nói. “Em nghĩ mình đã quên được Vinh. Nhưng rồi, trước khi tụi mình đi Nha Trang, anh ấy bất ngờ liên lạc lại. Nói rằng đã về nước, và muốn gặp em một lần…”
Tôi cười cay đắng:
“Và rồi em tranh thủ gặp ‘một lần’ mỗi ngày khi gia đình anh đang vui vẻ, hả?”
Linh không trả lời. Tôi cảm nhận rõ sự xấu hổ, nhưng tôi không thể cảm thông. Không phải khi cô ấy đứng trước mặt bố mẹ tôi, chị gái tôi, mỉm cười như một nàng dâu tương lai ngoan hiền, trong khi sau lưng, lại âm thầm gặp gỡ người đàn ông khác.

“Em từng yêu anh không?” – tôi hỏi. Câu hỏi nghe như thừa, nhưng tôi vẫn cần một câu trả lời rõ ràng.

Linh thở dài, đôi mắt cụp xuống:
“Có. Nhưng không đủ để quên được người cũ.”
Tôi im lặng. Mỗi giây trôi qua, trái tim tôi như bị kéo căng ra, mỏi nhừ. Nhưng sự im lặng của tôi không kéo dài lâu. Tôi đứng dậy, nhìn cô một lần cuối:
“Cảm ơn em. Nhờ có chuyến đi này, anh nhìn rõ mọi thứ.”
Linh định nói gì đó, nhưng tôi đã bước ra khỏi phòng. Tôi không giận dữ, không ầm ĩ. Chỉ cảm thấy… nhẹ nhõm. Một kiểu nhẹ nhõm khi rút được chiếc dao cắm sâu trong lưng mình.
Tối hôm đó, tôi nói dối mẹ rằng Linh bị sốt và muốn về sớm. Tôi đặt vé riêng cho cô ấy vào sáng sớm hôm sau. Không tiễn, không nhắn thêm điều gì.
Ngày trở về, cả nhà vẫn vui vẻ kể về chuyến đi. Chỉ tôi là im lặng. Khi mẹ tôi hỏi Linh đâu, tôi chỉ trả lời ngắn gọn:

“Bọn con chia tay rồi.”
Mẹ tôi ngạc nhiên. Nhưng nhìn ánh mắt tôi, bà không hỏi thêm. Dường như bà hiểu – có những điều tốt hơn là không nên biết.
Hai tháng sau, tôi thấy Linh đăng ảnh chụp ở Đà Lạt. Cạnh cô là Vinh – người đàn ông hôm đó. Họ nắm tay nhau, cười rất rạng rỡ. Có người bạn gửi ảnh cho tôi, hỏi:
“Không phải bạn gái mày sao?”
Tôi chỉ nhắn lại:
“Cũ rồi. Nhẹ như mây.”
Tôi không ghét Linh. Cô ấy không hoàn toàn xấu. Chỉ là cô chọn cách ích kỷ để giữ một người trong tim, và thử một người khác để lấp khoảng trống. Nhưng sự ích kỷ ấy đủ để hủy hoại một tình yêu đang lớn lên.
Từ sau chuyến đi Nha Trang ấy, tôi không còn vội vàng trong yêu đương nữa. Tôi học cách lắng nghe – không chỉ lời nói, mà cả những khoảng lặng giữa hai người.
Và tôi nhận ra: Tình yêu không phải chỉ là những ngày nắm tay nhau đi chơi, mà là những ngày không giấu giếm nhau điều gì – dù là điều đau lòng nhất.

3 cách ngăn rắn bò vào nhà, ai cũng cần biết để bảo vệ gia đình

0

Rắn có thị giác kém nhưng khứu giác lại vô cùng nhạy bén. Rắn là bò sát không chân, có tác tốc độ di chuyển khá nhanh. Chúng có thể tìm đến khu vực sinh sống của con người để tìm thức ăn, tìm nơi trú ngụ. Việc rắn bò vào nhà là nỗi trợ của nhiều người.
Những gia đình có vườn, có nhiều cây cối là nơi vô cùng thích hợp để rắn ẩn mình, sinh sống. Tùy theo loại rắn mà chúng có thể có độc hoặc không. Tuy nhiên, dù là loại rắn nào, chúng cũng là sinh vật tiềm ẩn nguy cơ gây hại cho con người.

Khi thời tiết hanh khô, nóng bức, rắn càng dễ tìm đến nhà để có chỗ trú ngụ mát mẻ hơn, có đầy đủ thức ăn, nước uống.
Nhà có nhiều chuột bọ, gia cầm, thú cưng cũng là nơi thu hút rắn. Những sinh vật này là con mồi của rắn. Khi thiếu thức ăn trong tự nhiên, chúng sẽ tìm đến khu vực sinh sống của con người.
Nhà trồng các loài hoa nhài, hoa cỏ hương, hoa dạ lý hương… thu hút nhiều chuột, chim chóc đến trú ngụ cũng là lý do khiến rắn đến tìm mồi nhiều hơn.
Để đuổi rắn, bạn có thể áp dụng một số mẹo vặt dưới đây.

Trồng những loại cây cảnh đuổi rắn

Gia chủ có thể trồng một số loại cây có mùi hương đặc trưng kiêng kỵ với rắn để ngăn chúng tìm tới nhà. Một số loại cây được coi là “khắc tinh” của rắn là hoa lan tỏi tím, củ nén, cây sắn dây. Những loại cây này thường có mùi thơm cay nồng khá mạnh. Khứu giác của rắn khá phát triển, chúng có thể ngửi thấy mùi này từ và không bò lại gần.
Cây sả cũng là một loại cây đuổi rắn được nhiều người tin tưởng. Mùi sả tự nhiên là khắc tinh của nhiều loài sinh vật như ruồi, muỗi và rắn. Gia chủ có thể trồng những bụi sả theo dọc hàng rào quanh nhà hoặc treo sả đạp dập ở cửa ra vào, nơi rán có thể bò vào nhà để cản bước chúng.

Trồng cây lan tỏi quanh nhà là một trong những kinh nghiệm dân gian đuổi rắn được nhiều người chia sẻ.

Trồng cây lan tỏi quanh nhà là một trong những kinh nghiệm dân gian đuổi rắn được nhiều người chia sẻ.
Việc trồng cây còn giúp tô điểm cho không gian sống, mang lại sự tươi mát cho căn nhà.

Tuy nhiên, cần phải lưu ý rằng, việc trồng cây này chỉ mang lại hiệu quả ở mức độ nhất định, không đảm bảo loại bỏ hoàn toàn nguy cơ rắn bò vào nhà. Vì vậy, bạn vẫn cần thận trọng, thường xuyên dọn dẹp nhà cửa, chú ý quan sát để ngăn rắn trú ngụ trong nhà.

Dùng bột hùng hoàng để đuổi rắn

Bột hùng hoàng có tên hóa học là arsenic sulfide. Đây là một chất có màu vàng, mùi khó chịu đặc trưng, có hiệu quả tốt trong việc xua đuổi rắn.
Gia chủ có thể rắc bột hùng hoang quanh nhà, ở lối đi… để ngăn chặn rắn xâm nhập. Tuy nhiên, việc sử dụng bột hùng hoàng cũng tiềm ẩn những nguy cơ gây độc cho con người. Do đó, nếu cần phải dùng bột hùng hoàng để đuổi rắn, hãy sử dụng găng tay bảo hộ, đeo khẩu trang khi rải bột. Ngoài ra, không để bột rơi vãi dính vào thức ăn hay nguồn nước. Khi sử dụng xong phải dọn dẹp sạch sẽ để bảo vệ sức khỏe của con người và các vật nuôi trong nhà.

Bột hùng hoàng là

Bột hùng hoàng là “khắc tinh” của loài rắn.

Nuôi chó, mèo đuổi rắn

Rắn sợ tiếng của chó, mèo. Vì vậy, nuôi chó, mèo trong nhà là một trong những cách để ngăn chặn sự xâm nhập của rắn. Ngoài ra, chó, mèo cũng có thể bắt chuột và các loại bò sát. Khi đó, nguồn thức ăn của rắn cũng bị suy giảm, sẽ ít thu hút rắn vào nhà.
Ngoài ra, nếu rắn vào nhà, chó và mèo là những sinh vật có thính giác, khứu giác nhạy bén, chúng có thể sớm phát hiện điều bất thường vào đánh động cho con người biết về điều này.
Ngoài những cách nói trên, gia đình cũng cần chú ý thường xuyên dọn dẹp nhà cửa, tránh để đồ đạc chất đống làm nơi trú ngụ của rắn. Phát quang vườn, cắt tỉa cây gọn gàng sẽ ngăn chặn nguy cơ rắn tìm đến làm tổ.
Trường hợp xuất hiện rắn trong nhà, mọi người cần bình tĩnh để xử lý, tuyệt đối không dùng tay không để bắt rắn. Có thể liên hệ với những người có kinh nghiệm để được hỗ trợ xử lý.
Trường hợp bị rắn cắn, hãy nhanh chóng đưa bệnh nhân đến cơ sở y tế để được điều trị kịp thời, tuyệt đối không tùy tiện trị tại nhà hoặc sử dụng các bài thuốc dân gian để trị rắn cắn.

Cây đại bi chữa bệnh gì? Đặc điểm, công dụng và các bài thuốc chữa bệnh.

0

Đại bi là loại cây thuốc khá phổ biến ở nước ta. Lá đại bi thường được dùng để chữa ho, cảm sốt, đầy bụng, khó tiêu, đau bụng kinh. Đại bi còn là nguyên liệu để chưng cất tinh dầu. Đặc biệt, tinh dầu đại bi có một chất tinh thể óng ánh và trắng như hoa mai được gọi là Mai hoa băng phiến – một vị thuốc có nhiều công dụng trong y học.

1. Tổng quan về cây đại bi

 

Cây đại bi có tên khoa học là Blumea balsamifera, thuộc họ Cúc (Asteraceae). Đại bi còn có các tên gọi khác như mai phiến, mai hoa băng phiến, từ bi, long não hương,… Cây đại bi là loại cây cây nhỡ, cao khoảng từ 1,5m-2,5m. Thân đại bi có nhiều rãnh dọc và có nhiều lông. Lá có hình trứng, hai đầu nhọn nhưng hơi tù và có nhiều lông ở mặt trên. Mép lá gần như nguyên hay xẻ thành hình răng cưa. Vỏ lá có mùi thơm dễ chịu. Hoa đại bi màu vàng, mọc ở kẽ lá hay trên đầu cành lá. Trên hoa có nhiều lông tơ. Quả bế có 2 cạnh dài khoảng 1mm và mang chùm lông ở đỉnh.

Đại bi phân bố ở khắp các tỉnh thành trong nước, từ rừng núi cho đến đồng bằng. Cây thường mọc ở những đồi núi đã phát quang có nhiều ánh sáng. Thành phần hóa học trong đại bi chủ yếu là tinh dầu và chất băng phiến. Các loại tinh dầu trong đại bi gồm d.borneol, camphor, limonen, acid palmitic, acid myristic,…Bộ phận dùng của đại bi là lá. Lá có mùi thơm và được thu hái quanh năm nhưng tốt nhất là mùa hè, sau đó rửa sạch và phơi để dùng dần. Khi chưng cất lá đại bi rồi cho thăng hoa có thể thu được mai hoa băng phiến. Búp và lá non chứa nhiều mai hoa băng phiến hơn các bộ phận khác. Mai hoa băng phiến có dạng tinh thể trong suốt hoặc gần trong suốt, hình dạng giống như phiến cánh hoa mai. Nó có vị cay mát và mùi thơm nhẹ dễ chịu. Tên của hoạt chất này theo Y Học Hiện Đại là borneol.
 Đặc điểm nhận dạng của lá đài bi
Đặc điểm nhận dạng của lá đài bi

2. Công dụng của cây đại bi là gì?

 

Nhiều người vẫn luôn thắc mắc lá đại bi chữa bệnh gì. Theo Y Học Cổ Truyền, cây đại bi có vị cay và đắng, tính ấm và mùi thơm. Đại bi có tác dụng tiêu thũng, khu phong, hoạt huyết, tán ứ. Lá đại bi chữa hocảm sốt, đầy bụng, khó tiêu, thấp khớp, đau bụng kinh…Đại bi còn có thể dùng ngoài để chữa chấn thương, mụn nhọt, ghẻ ngứa bằng cách đắp hoặc nấu nước tắm. Bạn cũng có thể làm đại bi ngâm rượu để xoa bóp chỗ đau nhức. Cao chiết từ lá đại bi còn có đặc tính kháng histamin, kháng nấm. Tại Ấn Độ, lá đại bi dùng để chữa mất ngủ, tâm thần bị kích thích. Ở Thái Lan lá đại bi được thái nhỏ phơi khô rồi cuộn thành điếu hút để chữa viêm xoang.

Mai hoa băng phiến thì có vị cay đắng, tính hơi hàn, tác dụng vào các kinh tâm, phế và tỳ. Nó có công dụng khai khiếu, chỉ thống, làm tan màng mộng ở mắt, trị trúng phong và đau bụng,…

3. Các bài thuốc từ cây đại bi

 

Chữa cảm sốt: Dùng lá đại bi, lá sả, lá chanh, lá bưởi, mỗi thứ khoảng một năm. Sau đó rửa sạch và cho tất cả vào nồi đun sôi. Tiếp đến dùng nồi nước xông từ 2 – 3 lần trong 1 tuần hoặc cho đến khi hết cảm sốt.

Bạn cũng có thể lấy một nắm lá đại bi tươi, một nắm lá ngải cứu tươi và một nắm cám gạo trộn đều rồi rang trên chảo cho tới khi nóng già, lấy ra gói vào 1 miếng vải và chườm nóng khắp người để giải cảm.

Chữa ho: Lá đại bi 200g, rễ cà gai leo 100g, lá chanh 50g, củ sả 100g, rễ thuỷ xương bồ 100g, trần bì 50g. Tất cả phơi khô, cắt nhỏ nấu với nước 2 lần để được 700ml dung dịch, sau đó lọc và cho thêm 300ml sirô để được 1 lít cao. Uống 2 lần/ngày, mỗi lần 20ml.
 Lá đại bi được ứng dụng trong một số bài thuốc chữa bệnh
Lá đại bi được ứng dụng trong một số bài thuốc chữa bệnh

 

Chữa viêm khớp dạng thấp: sử dụng rễ đại bi và kê huyết đằng, mỗi vị 30g. Sắc uống hoặc ngâm rượu uống.

Chữa đau bụng kinh: 30g rễ đại bi 30g và 15g ích mẫu. Sắc uống.

Chữa trúng phong sau sinh đẻ: Lá cây đại bi, sả, lá quất hồng bì, ngũ trảo, với tỷ lệ bằng nhau. Nấu nước tắm.

Trị các chứng bệnh trúng phong, kinh giản, hôn mê, co giật: Chí bảo đơn: Xạ hương 7,5g, băng phiến 7,5g, chu sa 30g, sừng tê giác 30g, hùng hoàng 30g, ngưu hoàng 15g, đồi mồi 30g, hổ phách 30g, vàng lá 50 lá, an tức hương 45g. Tất cả nghiền thành bột mịn hay làm viên hoàn. Thuốc bột uống mỗi lần 0,8g hoặc 1 viên hoàn. Ngày uống 1 – 2 lần, nên uống với nước đun sôi còn hơi ấm.

Hạ sốt, chống viêm, giảm đau: Sử dụng các thành phần Băng phiến, huyền minh phấn, bằng sa và chu sa. Tất cả nghiền thành bột mịn. Sau đó thổi bột thuốc vào họng hoặc bôi vào chỗ đau. Khi bôi thuốc, nước bọt sẽ tăng nhiều, ngậm vài phút sau đó nhổ nước bọt đi. Chữa chân răng sưng đau, loét niêm mạc vòm miệng, trẻ em đang bú bị mụn thành vệt trắng ở miệng.

Tan màng mộng, sáng mắt: Băng phiến nghiền thật mịn và điểm vào khoé mắt để trị đau mắt đỏ có màng mộng.

Trị viêm tai giữa có mủ: Băng phiến 2,5g, long cốt 15g, xạ hương 0,5g, mẫu lệ 10g, chương đơn 10g, hoàng liên 10g. Tất cả tán thành bột mịn. Mỗi lần dùng lấy một ít thuốc thổi vào tai bị viêm đau.

Tóm lại, đại bi không chỉ là một loại dược liệu có nhiều công dụng mà còn là nguyên liệu để chưng cất tinh dầu. Tuy nhiên, trước khi sử dụng các bài thuốc từ đại bi hay bất kỳ loại dược liệu nào, bạn nên tham khảo ý kiến các bác sĩ chuyên khoa để đảm bảo an toàn, hiệu quả.

Để đặt lịch khám tại viện, Quý khách vui lòng bấm số HOTLINE hoặc đặt lịch trực tiếp TẠI ĐÂY. Tải và đặt lịch khám tự động trên ứng dụng MyVinmec để quản lý, theo dõi lịch và đặt hẹn mọi lúc mọi nơi ngay trên ứng dụng.

Tôi 61 tuổi, lên thành phố chăm cháu nội 6 năm, mỗi tháng tôi yêu cầu con dâu đưa 11 triệu đồng. 6 năm trời tôi bị họ hàng làng xóm chê tr::ách là “ham tiền” nhưng tôi vẫn mặc kệ đều đặn nhận tiền hàng tháng từ con dâu. Trước khi về quê, tôi đưa lại chúng 895 triệu đồng khiến các con s::ố::c tới mức vội vàng báo cô::ng a::n tới, hóa ra…

0


Tôi năm nay 61 tuổi, là một người mẹ quê mùa, không học cao hiểu rộng, cũng chẳng biết nói lời hoa mỹ. 6 năm trước, tôi khăn gói lên thành phố trông cháu nội. Tôi yêu cầu con dâu mỗi tháng đưa cho mình 11 triệu đồng – cái giá khiến nhiều người họ hàng, làng xóm nói tôi “ham tiền”, “bòn rút con cái”. Họ cười sau lưng tôi, có người còn nói: “Nuôi cháu mà cũng đòi công như giúp việc.” Tôi chẳng đôi co, cũng không thanh minh. Mỗi tháng tôi vẫn đều đặn nhận tiền – và lặng lẽ ghi lại từng đồng. Cho đến một ngày, tôi trở về quê… và để lại cho con dâu 895 triệu đồng cùng một cuốn sổ nhỏ khiến cả nhà sốc nặng, thậm chí… gọi công an tới. Chỉ vì một bí mật mà suốt 6 năm tôi giấu kín.

Tôi tên là Hòa, năm nay 61 tuổi. Quê tôi ở một xã nghèo của tỉnh Hà Nam. Cả đời tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống giữa lòng thành phố Hà Nội – càng không ngờ quãng thời gian đó lại kéo dài tới 6 năm.
Ngày con trai tôi cưới vợ, tôi đã có linh cảm mọi thứ không hề đơn giản. Con dâu tôi – Tuyết – là người Hà Nội, làm kế toán cho một công ty nước ngoài. Nó khéo léo, ăn nói có học, còn tôi thì quê mùa, chỉ biết làm ruộng. Tôi và Tuyết không ghét nhau, nhưng cũng chẳng thân.
Một năm sau ngày cưới, Tuyết sinh cháu trai. Khi nó chuẩn bị đi làm lại, hai vợ chồng gọi điện về quê, nhờ tôi lên trông cháu giúp.
Tôi suy nghĩ cả đêm.
Tôi biết, việc trông cháu không phải đơn giản. Tôi từng thấy hàng xóm lên thành phố trông cháu, vất vả từ sáng đến khuya, ăn uống tiết kiệm, tiền nong thì “làm giúp con” nên chẳng ai đưa đồng nào. Về quê, vừa bệnh vừa trắng tay.
Tôi quyết định khác.
Tôi nói với Tuyết rõ ràng:

“Mẹ lên trông cháu, lo cơm nước, nhà cửa, nhưng mỗi tháng mẹ muốn nhận 11 triệu đồng.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Rồi Tuyết hỏi:
“Mẹ cần tiền tiêu riêng ạ?”
Tôi đáp:
“Không. Mẹ không tiêu. Mẹ cần cho mẹ là một chuyện. Còn lý do, để sau này các con hiểu.”
Tôi không giải thích thêm. Con tôi cũng không hỏi nữa. Một tuần sau, tôi khăn gói lên Hà Nội.
Ngày đầu về sống chung, tôi thấy rõ sự xa cách. Tuyết lịch sự, nhưng không thân thiện. Nó để tiền trong phong bì trên bàn, đúng ngày mùng 1 hàng tháng. Không thiếu một đồng.
Tôi bắt đầu công việc không tên: sáng dậy từ 5 giờ, cho cháu ăn, tắm rửa, giặt giũ, nấu ăn cho cả nhà. Con dâu tôi đi làm từ 7h30 sáng đến 6h tối, tối về thì chơi với con một lúc rồi ngủ. Ngày này qua ngày khác, tôi như một cái bóng – âm thầm, lặng lẽ.


Mỗi tháng, tôi nhận 11 triệu đồng, không tiêu đồng nào. Tôi ghi rõ ngày nhận, số tiền, ký tên vào một cuốn sổ nhỏ, rồi bỏ vào két sắt riêng – cái két mà chính tôi bỏ tiền ra mua và để ở đầu giường mình.

Ba năm trôi qua. Làng xóm ở quê bắt đầu bàn tán:
“Bà Hòa lên thành phố chăm cháu mà đòi tiền từng tháng.”
“Mẹ chồng gì mà sống bạc vậy, bòn rút cả con dâu.”
“Sướng nhé, ở nhà máy lạnh, trông cháu mà có lương.”
Tôi nghe, tôi đau.
Nhưng tôi không phản bác. Tôi nghĩ, miệng người thì có mấy khi ngừng nói.
Tôi chỉ âm thầm tích cóp.
Năm thứ tư, cháu tôi đi học mầm non. Tôi định xin về quê. Nhưng Tuyết níu lại:
“Mẹ ở thêm giúp con mấy năm nữa, con còn bận công việc quá.”
Tôi nhìn ánh mắt Tuyết. Không còn là ánh mắt xa lạ ngày nào – mà là sự biết ơn, tôn trọng.
Tôi gật đầu.

Và tiếp tục ở lại. Vẫn 11 triệu mỗi tháng. Vẫn ghi sổ. Vẫn không tiêu đồng nào.
Năm thứ sáu, tôi cảm thấy mệt hơn, sức khỏe kém dần. Tôi lặng lẽ thu xếp đồ, chuẩn bị về quê.
Trước ngày về, tôi đưa cho Tuyết một phong bì lớn. Trong đó có cuốn sổ ghi rõ từng khoản nhận – tổng cộng 895 triệu đồng – và một quyển sổ tiết kiệm mang tên Tuyết, đúng số tiền ấy.
Tôi viết trong một tờ giấy nhỏ:
“Mẹ không cần tiền, mẹ cần sự công bằng.
Đây là số tiền các con đã trả mẹ – không phải vì công chăm cháu, mà là vì mẹ muốn các con học được cách chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Còn đây là sổ tiết kiệm – mẹ để lại cho cháu nội. Sau này, cháu lớn, hãy cho nó biết rằng bà nội không hề ‘ham tiền’ như người ta nói.”
Tôi đi về quê hôm sau.
Chưa đầy một tuần sau, có công an đến gõ cửa nhà tôi…
Tôi trở lại quê trong một buổi sáng mù sương.
Mảnh sân cũ rêu phong, luống rau tôi từng trồng nay mọc đầy cỏ dại. Tôi cởi đôi dép nhựa, bước lên hiên, tay run run mở cánh cửa gỗ đã bắt đầu mối mọt. Căn nhà im lặng, yên ắng như chính những năm tháng tôi đã âm thầm tích cóp.
Tôi ngồi xuống ghế, rót cho mình một cốc nước chè, lòng nhẹ tênh.
Tôi không chờ đợi điều gì.
Tôi cũng không nghĩ con cái sẽ nói lời cảm ơn.
Chỉ hy vọng sau này, khi tôi khuất núi, cháu nội lớn lên sẽ cầm được quyển sổ tiết kiệm ấy mà hiểu: bà nội từng có mặt trong đời nó – không chỉ là người thay bỉm, pha sữa, dỗ ngủ… mà là một người đã dạy bố mẹ nó sống có trách nhiệm.

Nhưng tôi không ngờ, chỉ sau 6 ngày, một chiếc xe ô tô màu đen đỗ xịch trước cổng. Ba người đàn ông mặc sắc phục bước xuống, hỏi:

“Bà là Nguyễn Thị Hòa?”
Tôi luống cuống:

VE88 thắng đậm phong cách +300% nạp đầu!

Ve88

“Tôi đây… có chuyện gì vậy các chú?”
Một người giơ ra giấy giới thiệu:
“Chúng tôi từ Công an Quận Thanh Xuân, Hà Nội. Có người báo cáo về việc bà đưa một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc. Mong bà phối hợp làm rõ.”
Tôi sững người.
Mãi sau mới hiểu: chính Tuyết – con dâu tôi – là người báo công an.
Sau này, ngồi trong trụ sở xã để làm việc với công an huyện, tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện.
Tuyết nhận được phong bì hôm tôi về quê, mở ra thì choáng váng. Sổ ghi tay 72 tháng, đều đặn mỗi tháng 11 triệu, tổng 895 triệu. Có cả chữ ký, ngày tháng rõ ràng.

Nhưng điều khiến Tuyết run rẩy nhất chính là… cuốn sổ tiết kiệm đứng tên cô ấy, với chính xác số tiền đó.
Tuyết bảo chồng:
“Em không hiểu… mẹ lấy đâu ra số tiền ấy? Mình có chuyển cho mẹ nhưng bà bảo không tiêu, thế tại sao lại có đủ từng ấy để đứng tên sổ tiết kiệm cho con?”
Con trai tôi hoảng:
“Hay là mẹ… có dính tới việc vay nặng lãi? Hay ai đó nhờ mẹ đứng tên hộ?”
Không ai tin được một bà già 61 tuổi, chẳng biết xài điện thoại thông minh, chẳng biết Internet Banking, lại âm thầm giữ gìn tiền nong cẩn thận đến từng đồng, trong suốt 6 năm trời.
Vì lo sợ mẹ bị ai lừa đảo – hoặc dính vào chuyện gì mờ ám – Tuyết gọi điện báo công an nhờ kiểm tra.
Tôi mời công an vào nhà, mở tủ lấy ra bản photo cuốn sổ tay ghi nhận từng tháng. Kèm theo đó là hóa đơn mua két sắt, sao kê lương hưu của tôi, tiền hỗ trợ người cao tuổi mà tôi không hề tiêu đến, cũng cộng thêm vào.
Tôi nói:
“Tiền đó là con dâu tôi đưa, tôi chỉ giữ lại. Tôi không tiêu gì cả. Ghi rõ ràng đây. Mỗi tháng 11 triệu, tổng 72 tháng, đúng 895 triệu. Sổ tiết kiệm đứng tên con dâu tôi – tôi chỉ muốn trả lại cho chúng thôi.”
Một người công an trẻ nhìn tôi, hỏi:
“Bà không tiêu một đồng nào trong suốt 6 năm à?”
Tôi cười hiền:
“Tôi ăn cơm nhà nó, ngủ giường nhà nó, nước điện cũng của nó. Tôi lấy tiền để làm gì?”
Họ làm việc một buổi rồi rút lui. Trước khi đi, một người lặng lẽ nói:
“Nếu nhà nào cũng có mẹ chồng như bà thì chắc chẳng cần tới luật pháp đâu bà ạ.”
Hai ngày sau, Tuyết và chồng lên quê.
Họ bước vào nhà với vẻ mặt lạ lẫm, như nhìn tôi bằng một ánh mắt khác. Không còn là “mẹ chồng khó tính”, “người đàn bà ham tiền” – mà là một người họ chưa từng thật sự hiểu.
Tuyết nghẹn ngào:
“Mẹ… tại sao mẹ không nói với con từ đầu?”
Tôi rót nước, đặt xuống bàn:
“Nếu mẹ nói ngay từ đầu, các con sẽ không chịu trách nhiệm. Vì nghĩ ‘có mẹ trông miễn phí’, các con sẽ dựa dẫm. Mẹ muốn các con hiểu: mỗi quyết định đều có giá phải trả.”
Tuyết im lặng, nước mắt lăn dài.
Tôi nói tiếp:
“Mẹ lấy tiền không phải vì cần tiền. Mẹ lấy để dạy các con biết quý trọng thời gian và công sức của người khác. Ai cũng phải học cách trả giá cho sự tiện nghi mình có.”
Ba tháng sau, tôi nhận được một bưu phẩm nhỏ từ cháu nội – lúc đó 6 tuổi, viết bằng nét chữ non nớt:
“Bà nội ơi, con cảm ơn bà đã trông con. Mẹ bảo, bà là người giàu nhất vì bà có một trái tim vàng.”
Tôi đọc, không cầm được nước mắt.
Tôi – người phụ nữ 61 tuổi, không biết dùng mạng xã hội, không có bằng cấp hay tài khoản ngân hàng – đã khiến cả nhà mình phải suy nghĩ lại.
Trong mắt người ngoài, tôi từng là “mẹ chồng tham tiền”. Nhưng trong sâu thẳm, tôi chỉ là một người mẹ muốn dạy con cái mình bài học cuối cùng:
“Yêu thương là cho đi – nhưng phải để người khác hiểu được giá trị của sự cho đi ấy.”