Home Blog Page 81

Hãy dành 1 phút để hiểu thêm về “Quả Cà Pháo”

0

Có khá nhiều ý kiến trái chiều về việc ăn cà muối xổi, thực chất ăn cà muối xổi có thể mang lại một số lợi ích cho cơ thể như sau:

– Cung cấp một số chất dinh dưỡng: Theo nghiên cứu cứ 100g cà pháo cung cấp 1,5g protein bao gồm đủ các acid amin cần thiết cho cơ thể, 12 mg canxi, 0,7 mg sắt, magiê 18mg, 16mg phospho, 221g kali, 0,3mg kẽm, bên cạnh đó cũng còn chứa cả đồng và selen. Một số loại vitamin như tiền vitamin A, vitamin C, vitamin B1, B2, PP cũng có trong cà pháo.

– Cà pháo chứa lợi khuẩn có lợi cho quá trình tiêu hoá thức ăn: Khi cà được muối xổi tức là có sự lên men xảy ra, vi khuẩn có lợi giúp phá hủy liên kết của một số loại thức ăn khó tiêu, cũng như một số các đường tự nhiên.
– Giúp chúng ta ăn ngon miệng hơn: Một số chất trong cà muối giúp kích thích vị giác, tạo cảm giác ăn uống ngon miệng hơn.
XEM THÊM:
Cây Gối Hạc👇👇

TÁC DỤNG CỦA CÂY GỐI HẠC VÀ MỘT SỐ BÀI THUỐC

Cây gối hạc được biết đến là loại dược liệu trong Đông y. Nó thường được sử dụng chữa trị những vấn đề như viêm khớp, thấp khớp, rong kinh,… Nội dung bài viết này có thể giúp độc giả hiểu rõ hơn loại dược liệu này.

1. Mô tả về cây gối hạc

Kim kê, gối hạc tía, bí đại, mạy chia, đơn gối hạc,… là một số cái tên khác của cây gối hạc – loài cây thuộc họ gốc hạc (Leeaceae) với tên khoa học là Leea rubra Blume. Cây thường mọc hoang dại tại vùng đồi núi ở những nước như Ấn Độ, Malaysia, Indonesia,… Nước ta cũng có sự phân bố của gối hạc tại một số tỉnh thành như Hòa Bình, Thái Nguyên, Đồng Nai, Bà Rịa – Vũng Tàu,…

Đây là một loại cây gỗ nhỏ, mọc thành bụi dày với thân thẳng đứng, cao khoảng từ 1m đến 1.5m. Khi cây già đi, thân sẽ chuyển sang màu xám đen, sần sùi.

 

Cây gối hạc thuộc họ gốc hạc với mùa hoa quả từ tháng 5 – tháng 10 

Gối hạc phân ra thành nhiều cành, gốc phù to, màu tía; lá mọc cách nhau, có phiến dài khoảng từ 9cm đến 12cm và rộng từ 4cm đến 6cm. Hoa nhỏ, mọc thành từng cụm, có màu hồng, cuống có màu đỏ hay không có cuống. Trong khi đó, quả của cây có quả đường kính từ 6mm đến 7mm và có màu đỏ đen khi chín. Mùa hoa quả của gối hạc là từ thời điểm tháng 5 tới tháng 10 của năm.

Phần rễ của cây có dạng chủ yếu là củ với màu trắng, vàng hoặc hồng, thường được thu hoạch vào các tháng mùa đông hàng năm. Cụ thể, người ta sẽ đào phần rễ này đem về rửa sạch, thái thành lát mỏng, rồi phơi hoặc sấy khô và dùng làm dược liệu. Để phần dược liệu này được đảm bảo chất lượng, cần bảo quản nó ở nơi khô ráo, thoáng mát, tránh ẩm mốc.

2. Tác dụng của cây gối hạc

Theo Đông y, gối hạc có tính mát, vị đắng ngọt. Loại dược liệu này được dùng với mục đích kháng viêm, sát khuẩn, lưu thông khí huyết, giúp tiêu trừ sưng tấy.

Còn theo Y học hiện đại, cây gối hạc giúp ngăn ngừa, điều trị đau nhức xương khớp, rong kinh, đau bụng, tê thấp, thấp khớp cấp tính, thấp khớp mạn tính.

Gối hạc được sử dụng trong điều trị tình trạng rong kinh ở nữ giới 

3. Bài thuốc có sử dụng cây gối hạc

Gối hạc phát huy giá trị dược liệu của mình với sự góp mặt trong những bài thuốc có thể kể đến như sau:

3.1. Dùng trong bài thuốc chữa thấp khớp cấp tính

Cần có các dược liệu với lượng cụ thể là: 16g rễ gối hạc, 12g lá bạc thau (sao vàng), 16g ké đầu ngựa, 12g lá cây đơn đỏ (đơn mặt trời), 10 dây kim ngân, 8g lá thông, 12g lá cây đơn tướng quân. Trường hợp cơ thể của người bệnh có tính phong nhiều thì chuẩn bị thêm 16g vòi voi, 12g kinh giới. Ngược lại, đối với trường hợp có tính hàn nhiều, thì dược liệu cần thêm là tỳ giải và thổ phục linh với lượng là 16g mỗi loại.

Sau khi đã chuẩn bị đầy đủ các dược liệu kể trên, bạn thực hiện như sau:

– Đem rửa sạch tất cả chúng với nước muối, rồi cho vào nồi cùng với một lượng nước là 600ml;

– Đun với lửa nhỏ trong thời gian khoảng 30 phút cho đến khi cạn còn khoảng 200ml, rồi để cho nước thuốc nguội bớt;

– Uống trong ngày, mỗi ngày 3 lần và lưu ý sử dụng ở thời điểm trước bữa ăn;

– Duy trì uống liên tục trong khoảng từ 3 ngày đến 5 ngày để có thể giúp người bệnh giảm dần những triệu chứng gặp phải như tình trạng bị đau và sưng khớp.

 

Rễ gối hạc có trong bài thuốc chữa thấp khớp cấp tính

3.2. Dùng trong bài thuốc chữa thấp khớp mãn tính

Cần chuẩn bị: rễ gối hạc, rễ bươm bướm, nam đằng (đã được sao vàng), găng bầu, tầm gửi cây duối với lượng là 12g cho mỗi loại dược liệu; rễ tơ mành và rễ rung rúc với lượng là 8g cho từng loại, cùng 16g củ thiên tuế. Trường hợp người bệnh huyết kém thì chuẩn bị thêm 16g vương tôn; nếu có biểu hiện kém ăn sẽ thêm 20g ý dĩ.

Sau đó, thực hiện theo các bước gồm có:

– Rửa sạch tất cả dược liệu đã được chuẩn bị với nước muối;

– Đun trong nồi với 600ml nước ở lửa nhỏ, đợi nước cạn còn 200ml thì dừng đun;

– Đợi cho nước thuốc nguội bớt rồi dùng uống trong ngày;

– Uống trước bữa ăn và sử dụng từ 2 lần đến 3 lần một ngày.

Việc kiên trì uống nước thuốc này có thể giúp các cơn đau nhức dần giảm đi, và các khớp cũng được vận động một cách tự nhiên hơn.

3.3. Dùng trong bài thuốc chữa đau bụng, rong kinh và giảm đau cho mẹ mới sinh

Đối với tình trạng này, có 2 bài thuốc với gối hạc bạn có thể tham khảo và áp dụng, cụ thể như sau:

– Bài thuốc 1:

  • Chuẩn bị dược liệu là rễ gối hạc, cho vào bình thủy tinh có nắp đậy;
  • Rót rượu 45 độ đến 50 độ vào bình cho đến khi rượu ngập phần dược liệu đó;
  • Tiến hành đậy kín nắp bình và để ngâm như vậy với thời gian là 7 ngày;
  • Lấy 15ml rượu cho mỗi lần và sử dụng để uống và uống 2 lần một ngày tới lúc bệnh thuyên giảm.

– Bài thuốc 2:

  • Chuẩn bị rễ gối hạc với lượng khoảng từ 12g đến 15g;
  • Đem phần rễ này đi rửa sạch cùng với nước muối, sau đó phơi khô;

Tiếp theo, sẽ tán phần rễ này thành dạng bột để dùng. Hoặc đem sắc phần rễ gốc hạc đó trong nồi với 400ml nước lọc và uống khi nước còn ấm.

4. Khi sử dụng cây gối hạc để chữa bệnh thì cần lưu ý điều gì?

Khi dùng cây gối hạc, bạn cần lưu ý những điều sau:

– Các đối tượng nên sử dụng gối hạc là: người lớn tuổi bị đau nhức xương khớp, người bị phong tê thấp, hoặc nữ giới bị chứng rong kinh kéo dài.

– Các đối tượng được khuyến cáo không sử dụng gối hạc là: người lớn tuổi có thận yếu, mẹ bầu và mẹ đang cho con bú, những người bị dị ứng với những thành phần trong cây gối hạc hay các dược liệu kèm theo trong bài thuốc có sử dụng nó.

 

Mẹ đang cho con bú được khuyến cáo không được sử dụng cây gối hạc 

– Tùy vào cơ địa của người bệnh, cách sử dụng, thời gian dùng hay công thức phối trộn các loại dược liệu mà tác dụng của việc dùng gối hạc trong điều trị bệnh cơ xương khớp có thể có sự khác nhau. Vì thế, người bệnh không phải lúc nào cũng nhận được hiệu quả cao với các bài thuốc điều trị có cây gối hạc.

– Nếu thấy những dấu hiệu bất thường trong quá trình sử dụng gối hạc thì cần ngưng sử dụng và đi thăm khám kịp thời.

– Để có thể đạt được hiệu quả trong việc điều trị, cải thiện vấn đề sức khỏe liên quan bản thân đang gặp phải, ngoài việc áp dụng bài thuốc có cây gối hạc, người bệnh cần có chế độ ăn uống, sinh hoạt, tập luyện đảm bảo khoa học.

– Cùng với đó, tham khảo tư vấn của bác sĩ trước khi dùng gối hạc để chắc chắn về sự an toàn và tránh các tác dụng phụ ngoài ý muốn.

Cô gái 20 tuổi lỡ có bầu với công nhân xây dựng, ngày anh đưa cô về quê ra mắt, bị bố mẹ ph;;ản đ;;ối vì “ăn cơm trước kẻng”

0

Ở một góc nhỏ của Cần Thơ, Hương, cô gái 20 tuổi, sống cuộc đời bình dị bên dòng sông Hậu. Nụ cười trong trẻo và đôi mắt mơ mòng của cô từng làm trái tim Minh, một công nhân xây dựng từ Thanh Hóa, rung động. Họ gặp nhau tình cờ tại công trường nơi Minh làm việc, và tình yêu chớm nở nhanh như cơn mưa chiều miền Tây. Nhưng đời không như mơ, Hương phát hiện mình mang thai. Tin vui xen lẫn lo âu, cô nắm tay Minh, hy vọng xây dựng một mái ấm.
Minh hứa sẽ đưa Hương về Thanh Hóa ra mắt gia đình. Ngày lên đường, Hương hồi hộp, bụng đã lấp ló dưới áo rộng. Nhưng khi bước vào căn nhà ngói cũ ở quê Minh, cô chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng từ bố mẹ anh. “Ăn cơm trước kẻng, không được!” – bố Minh quát, giọng đầy khinh miệt. Mẹ anh thì thở dài, bảo Hương về đi, gia đình không chấp nhận. Minh im lặng, chỉ nắm tay Hương thật chặt, hứa sẽ thuyết phục.

Ba tháng trôi qua, Hương chờ đợi trong vô vọng. Bụng cô ngày một lớn, nhưng Minh cứ lần lữa, viện cớ gia đình chưa đồng ý. Rồi một ngày, qua một người quen, Hương chết lặng khi biết sự thật: Minh đã làm đám cưới ở quê với một cô gái khác, người được gia đình anh chọn từ lâu. Hương không khóc, không gào thét. Cô chỉ lặng lẽ rời đi, ôm nỗi đau và đứa con trong bụng, quyết tâm làm mẹ đơn thân.

Mười bảy năm sau, Hương giờ là một người phụ nữ mạnh mẽ, chủ một quán cà phê nhỏ ở Cần Thơ. Con gái cô, Ngọc, giờ đã 16 tuổi, thông minh, xinh đẹp và luôn tò mò về cha mình. Hương chưa từng kể gì về Minh, chỉ nói rằng cha con đã mất từ lâu. Ngọc chấp nhận, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô bé luôn muốn biết sự thật.

Một ngày, Ngọc tình cờ tham gia một chương trình truyền hình thực tế về tìm kiếm người thân. Cô đăng ký với hy vọng tìm được bất kỳ manh mối nào về cha. Hương ban đầu phản đối, nhưng thấy con gái kiên quyết, cô đành đồng ý, nghĩ rằng sẽ chẳng có kết quả gì.

Ngày quay chương trình, Ngọc đứng trên sân khấu, kể câu chuyện của mình. Cô không biết rằng, ở Thanh Hóa, Minh, giờ là một người đàn ông trung niên, đang xem truyền hình cùng vợ. Khi hình ảnh Ngọc xuất hiện, Minh sững sờ. Đôi mắt cô bé giống hệt anh thời trẻ, và câu chuyện về người mẹ ở Cần Thơ khiến anh không thể chối bỏ. Vợ Minh, người chưa từng biết về Hương, quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Nhưng điều khiến tất cả khán giả và chính Hương sửng sốt không phải là việc Minh xuất hiện để nhận con. Khi chương trình liên lạc với Minh, anh tiết lộ một bí mật động trời: anh không phải cha ruột của Ngọc. Mười bảy năm trước, Minh đã biết Hương mang thai, nhưng anh cũng phát hiện mình vô sinh sau một lần kiểm tra sức khỏe. Anh chọn im lặng, không nói với Hương, và vì áp lực gia đình, anh đồng ý cưới người khác. Người cha thực sự của Ngọc, theo Minh, là một người bạn thân của anh – một chàng trai từng yêu thầm Hương và có một đêm say rượu với cô trước khi Minh đưa cô về quê.

Hương bàng hoàng. Cô nhớ lại đêm định mệnh ấy, khi cô và người bạn của Minh uống rượu để quên nỗi buồn. Cô chưa từng nghĩ đó là sự thật. Chương trình kết thúc với cảnh Ngọc ôm mẹ khóc, còn Hương quyết định tìm người đàn ông kia, không phải để trách móc, mà để cho con gái cô biết được cội nguồn thực sự của mình.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh Hương và Ngọc đứng bên sông Hậu, ánh hoàng hôn đỏ rực. Dù quá khứ đầy đau thương, họ biết rằng tương lai vẫn còn rộng mở, và tình mẫu tử là điều không gì có thể phá vỡ.

Tạι sao kҺȏпg пȇп пấu ăп ở пgăп Ьȇп tráι của Ьếp gas? Đȃү là 2 lý do

0

Bḗp gas ᵭȏi ᵭược ưa chuộng hơn cả vì khi ᵭó bạn có thể nấu 2 món cùng một lúc, giúp tiḗt kiệm thời gian nấu nướng.

Bḗp gas là một trong những thiḗt bị nhà bḗp rất thȏng dụng vì tính tiện lợi của nó. Bḗp gas thường có 2 loại là bḗp gas ᵭơn và bḗp gas ᵭȏi, trong ᵭó bḗp gas ᵭȏi ᵭược ưa chuộng hơn cả vì khi ᵭó bạn có thể nấu 2 món cùng một lúc, giúp tiḗt kiệm thời gian nấu nướng.

Tuy nhiên, nhiḕu người khuyên rằng khȏng nên nấu ăn, nhất là các món xào ở ngăn bên trái của bḗp gas. Tại sao vậy?
Tại sao khȏng nên nấu ăn ở ngăn bên trái của bḗp gas? Đȃy là 2 lý do - 1
1. 2 lý do khȏng nên nấu ăn ở ngăn bên trái của bḗp gas

 Sử dụng bḗp khȏng thuận tay, dễ bị bỏng

Hầu hḗt chúng ta ᵭḕu có thói quen sử dụng tay phải, khi nấu ăn hay dùng các loại gia vị ᵭể nêm nḗm thức ăn cũng vậy. Nḗu xào nấu ở bḗp bên phải, bạn có thể dễ dàng lấy gia vị hoặc các vật dụng cần thiḗt cũng như dễ ᵭảo hơn mà khȏng lo bị bỏng.

Ngược lại, khi nấu ăn ở bḗp bên trái, bạn cần phải xoay người ᵭể lấy gia vị, ᵭiḕu này sẽ gȃy khó khăn hơn vì bạn khȏng quen sử dụng tay trái. Điḕu này rất dễ làm ᵭổ gia vị.

Ngoài ra, do khȏng thuận tay nên khi xào nấu hoặc nhấc nṑi, chảo ra khi thức ăn chín, bạn cũng có nguy cơ bị bỏng cao hơn vì dễ chạm phải nṑi ᵭang nấu ở bḗp bên phải.

Vì thḗ, khuyên bạn nên xào nấu ở bḗp bên phải. Với những món ít phải ᵭảo, lật như các món hầm, kho,… thì nên ᵭun nấu trên bḗp bên trái.
Tại sao khȏng nên nấu ăn ở ngăn bên trái của bḗp gas? Đȃy là 2 lý do - 2
– Lửa ở bḗp bên trái kém hơn

Nguyên nhȃn thứ 2 khȏng nên xào nấu ở ngăn bên trái của bḗp gas là hỏa lực ở ngăn này thường ᵭược thiḗt kḗ lửa cháy nhỏ hơn và tập trung. Do ᵭó, ngăn bên trái của bḗp gas phù hợp hơn với các món cần ᵭun nóng ở nhiệt ᵭộ thấp trong thời gian dài, chẳng hạn như súp, món hầm hoặc cháo.

Ngược lại, ngăn bên phải của bḗp gas có lửa mạnh hơn, phȃn bṓ rộng rãi, thiḗt kḗ này giúp làm nóng nṑi nhanh và ᵭḕu, rất phù hợp với các phương pháp nấu ăn yêu cầu nhiệt ᵭộ cao như chiên và xào. Bằng cách này, khȏng chỉ rút ngắn thời gian nấu nướng mà còn giúp các món xào thơm ngon hơn.

Tất nhiên, cũng có những loại bḗp gas có thiḗt kḗ vòng lửa bên trái và bên phải giṓng nhau. Nḗu muṓn mua loại bḗp gas này, bạn hãy kiểm tra bảng tên của bḗp gas khi mua.

Tại sao khȏng nên nấu ăn ở ngăn bên trái của bḗp gas? Đȃy là 2 lý do - 3

2. Những lưu ý khi sử dụng bḗp gas ᵭể ᵭảm bảo an toàn

Bḗp gas tuy tiện lợi nhưng cũng có thể gȃy nguy hiểm tới người sử dụng cũng như các thành viên trong nhà nḗu bạn khȏng sử dụng ᵭúng cách. Cụ thể, nó có thể gȃy rò rỉ gas, cháy hoặc nổ. Để ᵭảm bảo an toàn, khi sử dụng bḗp gas bạn nên nhớ những lưu ý sau:

Bên cạnh ᵭó, khi dùng bḗp gas, bạn cũng cần ghi nhờ một sṓ quy tắc ᵭể quá trình sử dụng an toàn hơn. Cụ thể như sau:

– Chú ý thȏng gió nhà bḗp

Khi sử dụng bḗp gas, bạn khȏng nên ᵭóng kín cửa ra vào, cửa sổ, nhất là trong khȏng gian tương ᵭṓi chật hẹp. Bởi việc này sẽ dễ khiḗn gas khȏng thoát ra ngoài ᵭược dẫn ᵭḗn ngộ ᵭộc khí gas.

Tuy nhiên, bạn cũng khȏng nên mở toang cửa sổ ᵭể tránh gió lùa vào, gȃy ảnh hưởng tới ngọn lửa làm cản trợ việc nấu nướng. Đṑng thời, việc này dễ khiḗn lửa bén sang các ᵭṑ vật khác dễ dàng hơn, từ ᵭó làm tăng nguy cơ cháy nổ.

Khi sử dụng bḗp gas, tṓt nhất nên ᵭặt bḗp ở nơi tránh bị gió lùa, mở cửa trong quá trình nấu nướng hoặc lắp quạt hút ᵭể khȏng khí trong phòng bḗp ᵭược lưu thȏng, giúp tiêu tan mùi gas và khí ᵭộc.
Tại sao khȏng nên nấu ăn ở ngăn bên trái của bḗp gas? Đȃy là 2 lý do - 4
– Khóa van gas sau mỗi lần sử dụng

Trong trường hợp quên tắt bḗp, dȃy dẫn vȏ tình bị nứt gãy hay cȏn trùng cắn,… sẽ gȃy ra hiện tượng rò rỉ khí gas. Điḕu này sẽ càng nghiêm trọng hơn nḗu khȏng có ai ở nhà.

Vì vậy, sau khi nấu xong, bạn hãy khóa van bình gas và ᵭợi cho lửa trên bḗp tắt hẳn rṑi hẵng tắt bḗp. Trước khi ᵭi ngủ hay khi ra khỏi nhà, bạn cũng nên kiểm tra lại bḗp gas ᵭã ᵭược khóa an toàn chưa ᵭể tránh rò rỉ gas.

– Vệ sinh bḗp thường xuyên

Vệ sinh bḗp gas là cách ᵭảm bảo ᵭộ bḕn ᵭẹp của bḗp, hạn chḗ cho bḗp khỏi bị hoen gỉ. Ngoài ra, việc này còn giúp ngọn lửa xanh hơn, tránh tạo ra ngọn lửa vàng làm ᵭen nṑi nấu hoặc ảnh hưởng tới hệ thṓng ᵭánh lửa, ᵭầu ᵭṓt.

– Kiểm tra an toàn bḗp gas ᵭịnh kỳ

Để chắc chắn toàn bộ bḗp gas ở trong tình trạng an toàn nhất cho sử dụng, bạn nên kiểm tra bḗp, bình gas, dȃy dẫn gas, van khóa ᵭịnh kỳ 6 tháng – 1 năm/lần. 2 – 3 năm thay mới ṓng dẫn gas một lần và 5 năm thay mới van ᵭiḕu áp một lần.

Trường hợp bḗp gas xuất hiện gỉ sét nhưng vẫn hoạt ᵭộng tṓt, nên thường xuyên lưu ý vị trí gỉ sét, nhất là khi nó gần bộ phận ᵭánh lửa, ᵭầu ᵭṓt của bḗp. Bởi, việc này dễ gȃy rò rỉ gas và bắt lửa sang vị trí hoen gỉ ᵭó.

Nên bḗp gas ᵭã quá cũ và hư hỏng, nên thay mới. Khȏng dùng bình ga quá cũ, nhất là có dấu hiệu hoen gỉ.

Đoàn nhà trai vừa mới bước vào cổng, mẹ cô dâu đã bĩu môi bảo: “Mới nhìn đã biết nghèo” nhưng bà không ngờ được trong 7 chiếc xe bán tải phía sau

0

Nhà tôi ở tận miền núi phía Bắc, quanh năm sống với ruộng nương, chăn nuôi.

Tôi quen cô ấy khi về xuôi học đại học, rồi làm cùng công ty.
Yêu nhau 3 năm, tôi chưa từng về nhà cô lấy một lần cơm tử tế.
Mẹ cô từ lần đầu gặp tôi đã lạnh tanh bảo:

“Con bỏ ngay cái ý định lấy thằng đó. Nhìn nó là biết không có tương lai!”

Rồi cô mang bầu.
Dù tôi ngỏ lời cưới, nhưng bên nhà gái vẫn tỏ vẻ khinh khỉnh.
Đến ngày dạm ngõ, họ tiếp qua loa bằng đúng… 3 ly trà nguội.
Mẹ cô còn quay sang nói nhỏ (nhưng đủ để cả họ nhà tôi nghe):

“Nhìn đoàn nhà trai đi xe con cà tàng là biết chẳng có gì. Đến hỏi vợ mà cũng keo kiệt, sau này con tôi khổ cả đời.”

Tôi nghe hết. Tôi cười. Không phản ứng gì.
Nhưng tôi ghi nhớ. Rất kỹ.

Ngày cưới, tôi mặc đúng bộ vest cũ – cái mà bà mẹ vợ từng dè bỉu là “giống bảo vệ đi lễ”.

9h sáng, tôi dẫn đầu đoàn nhà trai tới.
Chiếc xe đầu tiên là một chiếc Innova cũ, không bóng bẩy, không nổi bật.

Mẹ cô dâu vừa thấy đã hất mặt, mỉa mai:

“Lại đến đúng cái xe cà tàng ấy… Mới nhìn đã biết nghèo!”

Nhưng rồi 7 chiếc bán tải bọc thép từ từ tiến vào, nối đuôi nhau rầm rập như một đoàn công tác cấp cao.

Từng chiếc mở thùng sau, bên trong chất đầy những thứ khiến cả nhà gái há hốc mồm:
Xe đầu tiên: 50 cây vàng ròng, chia làm từng hộp nhỏ làm của hồi môn.

Xe thứ hai: 200 triệu tiền mặt lễ đen, đặt trong hòm kính.
Xe thứ ba: Tivi, tủ lạnh, điều hòa hàng hiệu, mỗi thứ vài chiếc.
Xe thứ tư: 60 cặp giò, 30 con lợn quay – tặng hàng xóm đã mỉa mai tôi ngày trước.
Xe thứ năm: Trang sức cưới bằng kim cương đặt riêng theo tên con gái bà.


Xe thứ sáu: Bảng hợp đồng nhà phố quận 1, đứng tên cô dâu.
Xe thứ bảy: Tờ giấy đỏ chót – danh sách các chi nhánh công ty tôi làm chủ trải dài từ Bắc vào Nam.

Tôi bước xuống xe cuối, không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu chào mẹ vợ tương lai.
Lúc đó, bà ấy run tay, đánh rơi cả khay trầu.


Cô dâu từ trong nhà chạy ra, nắm lấy tay tôi.
Cả họ nhà gái nín thinh. Không ai dám ho he thêm một lời.

Từ sau đám cưới hôm đó, cả xóm nhà gái truyền nhau một câu:


“Đừng khinh người nghèo mặc áo cũ.
Biết đâu sau lưng họ là cả 7 chiếc xe bán tải chở theo điều khiến bà thông gia phải cúi mặt cả đời.”

Chăm cháu suốt 1 năm mà không thấy các con nói gì, tôi đành mở lời trước ‘Có thể trả lương mẹ 3 triệu/tháng được không?’. Ai ngờ con dâu biếu luôn 500 triệu rồi t:.iễn về quê. Đến lúc biết sự thật tôi bật khóc ‘đồng t:.iền đi trước là đồng t:.iền khôn’, giá mà các con nói sớm thì đâu ra n:.ông n:.ỗi này

0


Lúc sinh con đầu lòng, tôi muốn được bà ngoại chăm sóc nhưng chồng không đồng ý. Anh bảo bà nội quanh năm mò cua bắt ốc và làm cỏ thuê cho người ta, làm việc từ sáng sớm đến tối muộn mà tiền kiếm chẳng được là bao lại vất vả hao tổn sức khỏe.
Anh muốn bà nội sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc những đứa con của chúng tôi. Sau khi bọn trẻ lớn lên, bà cũng già không thể làm gì nữa sẽ biếu một khoản tiền để an dưỡng.
Chồng tôi là con trai một, anh phải có trách nhiệm lo tuổi già của bố mẹ. Bà nội không chăm sóc các cháu thì chúng tôi cũng phải lo cho ông bà. Thế thì để bà trông nom bọn trẻ và chúng tôi sẽ biếu tiền, vậy là con cái vui vẻ và bà không thấy áy náy.
Mẹ chồng ra phố chăm sóc các cháu đến nay cũng được 8 năm. Những năm qua, bà làm việc rất chăm chỉ, ít khi tôi thấy bà ngồi chơi bao giờ, dường như bà làm luôn tay luôn chân.
Có những ngày bà bị bệnh, tôi định nghỉ việc ở nhà chăm sóc nhưng bà luôn miệng khuyến khích con dâu đi làm, bởi sợ tôi bị đuổi việc. Dù ốm đấy nhưng mẹ cứ làm việc cần mẫn như những ngày thường. Bà làm việc chăm chỉ và không bao giờ kêu ca phàn nàn làm tôi càng kính trọng và yêu quý hơn.

Nhờ có bà chăm lo cho gia đình mà vợ chồng tôi yên tâm làm việc, phấn đấu cho sự nghiệp. Đầu năm nay, cả tôi và chồng đều được thăng chức, đó là tin vui lớn nhất của gia đình tôi.
Mẹ chồng muốn được trả lương 3 triệu/tháng, tôi liền biếu 500 triệu và tiễn bà về quê- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Cuối năm công việc bận rộn, tôi ít khi có thời gian làm việc nhà phụ mẹ chồng. Hôm chủ nhật vừa rồi, mấy người bạn rủ đi ăn nhưng tôi từ chối vì muốn có thời gian dành cho gia đình.
Lúc 2 mẹ con ngồi nói chuyện với nhau, mẹ chồng bất ngờ nói:

“Ngày ở quê, mẹ làm việc nhiều nhưng tiền kiếm chỉ đủ chi tiêu đình đám. Suốt 8 năm nay, mẹ đi chăm sóc cháu nên không làm ra tiền. Mẹ chưa có khoản tiền nào dành để dưỡng già. Các con có thể trả cho mẹ mỗi tháng 3 triệu được không. Mẹ biết các con kiếm được đồng tiền cũng khó khăn nên mẹ không dám đòi hỏi nhiều”.Những lời nói rụt rè của mẹ chồng khiến tôi thấy thương và có lỗi với bà. Vì muốn tạo bất ngờ cho mẹ nên chúng tôi sẽ biếu một khoản tiền khi bà không làm nữa. Nhưng sự bí mật của vợ chồng tôi làm bà phải lo lắng suy nghĩ nhiều.

Tôi bảo hiện tại các cháu cũng đã lớn và trường học gần nhà nên có thể đưa đón dễ dàng. Sức khỏe mẹ không còn tốt, đã đến lúc nghỉ ngơi hưởng tuổi già. Chúng tôi sẽ biếu mẹ 500 triệu và sau khi ăn Tết xong bà không phải ra phố trông cháu nữa.
Nghe tôi nói thế mẹ chồng thấy áy náy, từ chối nhận tiền và muốn ở lại chăm sóc cháu cho các con yên tâm làm việc. Tôi không biết phải nói sao để bà không thấy ngại khi nhận khoản tiền đó nữa?

Theo Thanh niên Việt

Đi công tác dặn con: “Nếu thấy bố vào phòng chị ô sin gọi cho mẹ ngay nhé, xong việc mẹ cho 500k”, cả tuần không thấy gì thì yên tâm ai ngờ lúc về con bảo…

0

Chị đi công tác, ngày ngày vẫn hỏi han chồng qua điện thoại nhưng tuyệt nhiên không thấy con trai gọi gì cho mình. Thấy tình hình như thế thì chị yên tâm lắm

Chồng vốn là người đẹp trai lại có chút chức vị nên chị suốt ngày lo giữ chồng. Ở nhà chị đã cẩn thận tới mức thuê ô sin già, ở công ty thì đồng nghiệp nữ của anh không ai là không biết chị. Và chả ai dám buông một câu đùa giỡn với anh vì chị đã đến từng nhà gặp cả vợ và chồng họ để gửi gắm, nhờ để ý tới chồng mình giúp.

Chồng chị đi làm bằng ô tô riêng nhưng chị thuê hẳn cho chồng 1 lái xe chứ không để anh lái dù anh đã có bằng từ lâu chỉ bởi vì chị cần lái xe làm tai mắt. Nói chung chị quản chồng 24/24 nên anh chẳng thể có kẽ hở mà ngoạ.i tìn.h. Với lại tính anh hiền, chỉ biết đến công việc về nhà lại vui với con cái nên vợ có làm gì anh cũng kệ. Chứ như người khác thì tan cửa nát nhà từ lâu.

Gần đây bà giúp việc chậm chạm quá chị cho nghỉ thuề một cô gái 20 tuổ.i, nhanh nhẹn nhưng nhan sắc thì “không thể nào mê được”. Cô ta kém chị tới chục tuổ.i mà bác hàng xóm phán một câu rằng: “Nhìn nó thằng bốc vác chuyên “ăn tạp” nhà bác chắc cũng chả dám động vào” khiến chị cười sung sướng. Không xấu thế sao chị dám thuê.

Xưa nay chị toàn sáng đi tối về mà đã lo ngay ngáy khoản giữ chồng. Giờ đột nhiên sếp báo chị phải đi công tác 1 tuần khiến chị lo sốt vó. Con gái lớn thì đang về quê nghỉ hè cùng ông bà nội, chỉ có con trai nhỏ 5 tuổ.i ở nhà với giúp việc. Xin đổi người thế nào sếp cũng không chịu, cuối cùng chị đành phải đi.

Chị đã dặn ô sin trông coi chủ, dặn lái xe để ý lịch trình chồng mình và không được đưa đi đâu mà chưa hỏi ý kiến chị (lái xe là cháu họ chị nên chị cũng yên tâm). Chị cũng đã gọi điện cho tất cả nhân viên nữ ở công ty anh để nhờ vả rồi. Cuối cùng chị vẫn đề phòng cô gái cuối cùng trong nhà nên dặn con trai 5 tuổ.i:

Đi công tác dặn con: Nếu thấy bố vào phòng chị ô sin gọi cho mẹ ngay nhé, cả tuần không thấy gì thì yên tâm ai ngờ lúc về con bảo... - Hình 1

Ảnh minh họa

– Nếu thấy bố vào phòng chị ô sin phải gọi cho mẹ ngay nhé.

– Vâng ạ.

Chị đi công tác, ngày ngày vẫn hỏi han chồng qua điện thoại nhưng tuyệt nhiên không thấy con trai gọi gì cho mình. Con chị gọi điện thoại thành thạo lắm rồi chứ không phải không biết dùng điện thoại. Thấy tình hình như thế thì chị yên tâm lắm. Mọi mối quan hệ của chồng chị đều không có điểm gì khả nghi cả. Đúng là chị chỉ lo xa chứ chồng chị vẫn cứ là yêu thương vợ con nhất.

Chị đi công tác về đều có quà cho mọi người trong nhà. Thấy mẹ về con trai lao ra:

– Mẹ ơi, mẹ có mua ô tô cho con không.

– Quà của con đây, con ở nhà có ngoan không??

– Dạ, ngoan ạ. À mẹ ơi…

– Có chuyện gì vậy con??

– Bố không vào phòng chị ô sin đâu mà bố chỉ kéo chị ô sin vào phòng tắm để tắm cho chị ấy thôi mẹ ạ.

– Cái gì??

Chị lao vội vào tìm ô sin, chị xù lông dồn cô ta vào tường và cuối cùng cô ta đành thú nhận:

– Chú… chú cứ đòi… nên cháu… phải chiều…

– Mày xấu thế… cơ mà??

– Nhưng chú bảo… chú thích… “của lạ”.

Chị ngồi phịch xuống đất. Chị nói được gì nữa đây????

Tỷ phú phát hiện vợ cũ có cặp song sinh giống hệt mình, đi/ều tr/a xong anh s//ốc ngất

0

Trần Hạo là một tỷ phú kín tiếng trong giới tài chính. Ở tuổi 38, anh nắm giữ khối tài sản khổng lồ và được mệnh danh là “bàn tay vàng” trong đầu tư. Ít ai biết, sau vẻ ngoài lạnh lùng thành đạt đó, anh từng có một cuộc hôn nhân đổ vỡ với Lệ Quyên – mối tình đầu và cũng là người phụ nữ duy nhất anh yêu sâu đậm.

Ba năm trước, họ ly hôn sau một trận cãi vã dữ dội. Lệ Quyên âm thầm dọn đi ngay trong đêm, không để lại lời nhắn. Ngày ra tòa, cô chỉ cúi đầu ký giấy, không đòi một đồng trợ cấp. Trần Hạo từng nghĩ, cô rời đi vì chán ghét tính cách độc đoán của anh. Anh không ngờ, trong trái tim mình, hình bóng ấy vẫn hằn sâu đến mức không ai thay thế được.

Một buổi chiều, khi đang dùng cà phê ở tầng cao văn phòng, Trần Hạo nhìn xuống đường qua lớp kính trong suốt. Anh bất chợt thấy một bóng dáng quen thuộc. Là Lệ Quyên. Cô mặc váy trắng đơn giản, tóc xõa ngang vai, nhưng không đi một mình. Bên cạnh cô là hai bé trai chừng ba tuổi, mặc áo sơ mi xanh giống hệt nhau, tay nắm tay lon ton chạy.

Tim anh khựng lại khi thấy gương mặt chúng. Đôi mắt đen sâu, sống mũi thẳng, khuôn miệng cương nghị – tất cả… đều giống anh như đúc. Cả hai đứa, giống anh đến mức rợn người.

Ngay đêm đó, Trần Hạo cho người điều tra. Kết quả gửi về chỉ vài dòng ngắn ngủi: “Cặp song sinh, ba tuổi, mang họ Trần. Không đăng ký cha, mẹ là Lệ Quyên.”

Tim anh đau nhói. Tại sao cô không nói với anh? Tại sao cô rời đi, mang theo hai đứa con anh chưa từng được nhìn thấy, chưa từng được bồng bế, chưa từng được nghe tiếng gọi “bố”?

Suốt đêm, Trần Hạo không ngủ. Hàng trăm câu hỏi gào thét trong đầu. Anh nhớ lại những tháng cuối cùng trước ly hôn, Lệ Quyên hay buồn nôn, chóng mặt, nhưng khi anh gặng hỏi, cô chỉ nói “do mệt mỏi”. Hóa ra khi đó cô đã mang thai. Anh siết chặt điện thoại, đôi mắt đỏ ngầu. Người đàn ông sắt đá này, giờ phút ấy, cảm giác cả thế giới sụp đổ dưới chân.

Sáng hôm sau, anh đứng trước căn hộ nhỏ nơi mẹ con cô sống. Cửa mở ra, Lệ Quyên sững sờ nhìn anh, đôi mắt long lanh bối rối. Hai đứa bé tò mò chạy ra, nép sau váy mẹ. Trần Hạo quỳ xuống, dang tay, giọng anh run rẩy:

– Các con… lại đây với bố.

Hai cậu bé nhìn nhau, rồi từ từ bước tới, đôi mắt tròn xoe nhìn anh dò xét. Cuối cùng, một đứa lên tiếng:

– Chú… là bố hả mẹ?

Nước mắt Lệ Quyên tuôn rơi. Cô gật đầu, giọng nghẹn ngào:

– Phải… đây là bố của các con.

Trần Hạo ôm chầm lấy hai đứa nhỏ, cảm giác hạnh phúc lẫn đau đớn xé toạc tim anh. Anh nhìn lên, bắt gặp ánh mắt đầy tủi hờn của Lệ Quyên. Bao năm qua, cô lặng lẽ nuôi con mà không đòi hỏi gì. Bao năm qua, anh sống trong biệt thự xa hoa nhưng cô độc, còn cô sống trong căn hộ thuê chật hẹp nhưng có hai thiên thần bên cạnh.

– Tại sao em giấu anh? – Anh hỏi, giọng khàn đặc.

– Vì lúc đó anh không cần em nữa… Anh nói em cản đường anh, chỉ làm anh mệt mỏi. Em không muốn con mình trở thành gánh nặng trong mắt anh.

Trần Hạo nhớ lại những câu nói vô tâm mình từng thốt ra. Anh cứ mải mê danh vọng, tiền bạc, để rồi tự tay phá vỡ gia đình quý giá nhất. Anh siết chặt tay cô:

– Quyên… hãy về với anh. Để anh bù đắp… cho em, cho con.

Nhưng Lệ Quyên chỉ lắc đầu, nước mắt rơi lã chã:

– Không cần đâu, Hạo. Em đã quen với cuộc sống này. Em chỉ cần con. Anh vẫn có thể gặp chúng bất cứ lúc nào. Nhưng… quay lại thì không.

Hai đứa bé ôm lấy mẹ, ngây thơ nhìn bố. Trần Hạo ngồi bệt xuống sàn, đôi mắt vô hồn. Cả đời này anh có thể kiếm hàng tỷ đô, nhưng anh vĩnh viễn không thể mua lại trái tim đã tan vỡ của người phụ nữ ấy, cũng không thể lấy lại ba năm đầu đời của hai đứa con trai, khoảng thời gian chúng tập đi, tập nói mà anh đã bỏ lỡ.

Hôm đó, người ta thấy tỷ phú Trần Hạo bước ra từ khu chung cư bình dân, bước đi loạng choạng như kẻ mất hồn. Anh từng nghĩ trên đời không có gì có thể khiến mình gục ngã. Nhưng anh đã lầm. Chỉ một sự thật thôi – sự thật về tình yêu và những đứa con bị bỏ lỡ – đã đủ khiến người đàn ông kiêu ngạo nhất cũng phải quỵ ngã trong hối hận tột cùng.

 

Đau quá cȏ ơι, Ьṓ em làm cҺuүệп пàү…” – KҺι cȏ kιểm tra, lιḕп gọι cảпҺ sát!

0

Đau quá cȏ ơι, Ьṓ em làm cҺuүệп пàү…” – KҺι cȏ kιểm tra, lιḕп gọι cảпҺ sát!


Một buổi sáng trong lành giữa miền quê ven sông Lam, tại ngôi trường mẫu giáo Tân Bình, cô giáo Hạnh đang loay hoay sắp xếp bàn ghế cho buổi học đầu tuần. Tiếng cười đùa của bọn trẻ vang rộn khắp sân trường, rộn ràng như nắng mai. Nhưng ở một góc nhỏ cạnh dãy lớp học, bé Thảo – cô bé 5 tuổi với đôi mắt đen láy và mái tóc được buộc gọn – lặng lẽ đứng nép sát vào tường, hai tay ôm lấy bụng, gương mặt nhăn nhó.

Thoạt nhìn, Hạnh nghĩ bé chỉ đang giận dỗi điều gì đó như thường lệ. “Thảo con vào đây ngồi, cô kể chuyện nhé?” – cô gọi bằng giọng dịu dàng. Nhưng Thảo không đáp, cũng không di chuyển. Sự im lặng ấy làm Hạnh phải bước đến gần hơn. “Sao vậy con? Mệt à?” – cô hỏi khi khom người xuống ngang tầm mắt bé.

Giọng Thảo nghẹn lại, như đang nuốt lấy từng từ: “Cô ơi, con đau… đau chỗ này…” – tay bé chỉ về vùng bụng dưới, đôi mắt long lanh nhưng đầy sợ hãi. Ánh mắt đó làm Hạnh cảm thấy lạnh người. Cô nhẹ nhàng nắm tay bé, kéo vào một góc khuất trong lớp.

“Thảo à, con tin cô chứ? Con hãy nói thật với cô, cô sẽ giúp con” – cô Hạnh nói với giọng đầy quyết tâm.

Bé Thảo rưng rưng gật đầu. “Ba nói là giúp con… nhưng con đau… con sợ… ba dặn không được kể với mẹ…”

Câu nói như sét đánh ngang tai Hạnh. Hình ảnh ông Dũng – người cha thường xuyên đưa đón Thảo, luôn vui vẻ và tử tế – bỗng chốc sụp đổ trong cô. Không để chậm trễ, Hạnh đưa bé đến phòng hiệu trưởng. Bà Phương – hiệu trưởng trường – là người điềm tĩnh và giàu lòng trắc ẩn. Khi nghe Hạnh kể lại, bà không chần chừ, lập tức gọi chuyên viên tâm lý của trường, chị An, đồng thời chuẩn bị liên hệ với mẹ Thảo – chị Minh.

Bé Thảo được đưa vào phòng y tế. Trong khi đó, Hạnh và bà Phương cùng chị An ngồi thảo luận. Cả ba thống nhất: bé cần được đưa đi bệnh viện kiểm tra, đồng thời giữ kín thông tin với ông Dũng để tránh nguy cơ xóa dấu vết hay gây tổn hại thêm.

Khi chị Minh – người mẹ – nhận được cuộc gọi từ trường, chị hốt hoảng bỏ dở nồi cháo đang nấu, lao đến trường với ánh mắt hoảng loạn. Ngồi trong phòng hiệu trưởng, nghe cô Hạnh kể lại lời con gái, chị Minh chết lặng. “Không thể nào… chồng tôi yêu con bé hơn cả chính mình…”

Chị An nhẹ nhàng khuyên chị Minh: “Chúng tôi không buộc tội, nhưng cần xác minh để bảo vệ Thảo. Hãy để chúng tôi đưa bé đến bệnh viện.”

Tối hôm đó, tại bệnh viện huyện, Thảo được kiểm tra bởi bác sĩ Nhàn – người phụ nữ trung niên với giọng nói như ru. “Con gái, nói cho bác sĩ nghe, con đau chỗ nào?” – giọng bác sĩ nhỏ nhẹ. Bé chỉ tay về vùng bụng dưới, giọng lí nhí. “Con đau khi ngồi xuống, con buồn tiểu nhưng sợ…”

Sau khi kiểm tra, bác sĩ Nhàn gọi riêng cô Hạnh, chị Minh và chuyên viên An. “Không có dấu hiệu bị xâm hại. Nhưng bé bị viêm nhiễm tiết niệu nặng, có thể kéo dài hàng tuần. Cơn đau khiến bé hoảng sợ.”

Cả ba thở phào nhẹ nhõm, nhưng Hạnh vẫn cảm thấy trĩu nặng. “Nhưng vì sao con bé nói ba làm đau?”

Lúc đó, ông Dũng nhận được cuộc gọi từ cô giáo. Anh lập tức lao đến bệnh viện, ánh mắt lo âu. Khi thấy hai công an viên đang đứng gần khu khám bệnh, anh hoảng sợ quay đầu bỏ chạy. Cuộc rượt đuổi ngắn sau đó khiến anh bị đưa về đồn.

Tại cơ quan công an, Dũng khai: “Tôi không làm gì Thảo cả. Tôi hoảng vì tưởng công an đến vì khoản nợ tôi giấu vợ. Tôi sợ mất nhà, mất con, mất tất cả.”

Sự thật ấy khiến mọi người bàng hoàng. Cô Hạnh, chị Minh – tất cả đều hiểu: đây là chuỗi hiểu lầm từ nhiều phía. Một người cha kiệt sức vì áp lực tài chính. Một cô giáo hành động theo trực giác. Một đứa trẻ không thể gọi đúng tên nỗi đau.

Sau vài ngày, Thảo bình phục. Bé lại cười đùa với bạn, nét hồn nhiên dần trở lại. Nhưng câu chuyện ấy mãi khắc sâu trong tâm trí những người lớn. Tại trường, cô Hạnh tổ chức thêm những buổi trò chuyện định kỳ. Chị An cùng giáo viên được huấn luyện kỹ hơn về nhận diện hành vi bất thường. Trong gia đình, ông Dũng không còn giấu vợ về khó khăn, chị Minh cũng nghỉ làm ca đêm để dành thời gian cho con nhiều hơn.

Và trong một chiều cuối tuần, gia đình nhỏ ấy dắt tay nhau dạo bước bên bờ sông Lam. Bé Thảo tung tăng đuổi bắt chuồn chuồn, ánh mắt sáng lấp lánh. Cha mẹ bé ngồi trên ghế đá, tay trong tay, không cần nói gì, nhưng lòng đã hiểu: chỉ cần tình yêu và sự lắng nghe, mọi tổn thương đều có thể được chữa lành.

Câu chuyện ấy không được đăng báo, không ồn ào trên mạng xã hội, nhưng nó lặng lẽ sống mãi trong trái tim những người từng ở đó – nhắc họ rằng: một lời nói nhỏ từ trẻ con, nếu được lắng nghe bằng cả trái tim, có thể cứu cả một gia đình khỏi đổ vỡ.

Người xưa quan niệm: Món không bày 3, đũa không chia 5, chỗ không xếp 6

0

Phong thủy có một số kiêng kỵ nhất định trong ăn uống. Một trong số đó được người xưa đúc kết lại rằng “Món không bày 3, đũa không chia 5, chỗ không xếp 6”.
Món không bày 3

Khi mời mọi người ăn tối bạn không nên phục vụ 3 món. Trước tiên, 3 món trùng với văn hóa tế lễ. Trong các lễ cúng tế xưa thường dọn 3 món ăn được làm từ những gia súc nuôi trong nhà như cừu, lợn, gà.
Dọn ra 3 món có thể khiến người ta cảm thấy mình đang bị cúng tế. Nó tương tự như việc người khác đặt 3 nén hương trước mặt mình, không thể chấp nhận được.
Tiếp nữa, số 3 còn có cách đọc là tam, đọc lái đi là tán đồng âm với tản trong từ tản ra. Thay vì hiểu là 3 món ăn, nó lại ngụ ý rằng tiệc tùng sẽ bị phân tán một cách vội vàng, trái ngược với ý nghĩa sum họp gia đình, bạn bè ấm cúng.
Ngoài ra, theo văn học dân gian truyền thống, người xưa có câu “Vua 3 đĩa, rùa 8 đĩa”. Nếu trên bàn ăn chỉ có 3 đĩa sẽ khiến người ta cảm thấy bữa ăn quá đơn giản, đạm bạc, thậm chí nếu có khách đến dùng bữa họ sẽ cảm thấy gia chủ quá xuề xòa và thiếu tôn trọng.
Đũa không chia 5


Đũa khi sử dụng phải được ghép đôi, nếu chia 5 thì 1 chiếc không có cặp sẽ không thể sử dụng. Ngoài ra, chiều dài của đũa phải giống nhau.
Nếu như bày ra 5 chiếc đũa thì tức là thừa hoặc thiếu một chiếc, dường như không tính đến đũa của khách. Nó cho thấy chủ nhà không chú tâm đến việc tiếp đãi khách và tất nhiên dễ khiến khách phật ý.
Nếu đôi đũa dài ngắn khác nhau thì khách sẽ cảm thấy mình không được tôn trọng. Số lượng đũa quá ít thể hiện sự chuẩn bị không chu đáo, quá nhiều thì là lãng phí. Nó cho thấy sự chuẩn bị cho bữa ăn không được cẩn thận.
Ngoài ra, khi dùng đũa phải chú ý không được gõ vào chén, bát. Đặc biệt kiêng kỵ cắm đũa vào cơm. Làm như vậy nhìn giống như nén nhang cắm vào bát cơm, ngụ ý điều không may mắn.
Chỗ không xếp 6


Khi ăn không nên xếp 6 người 1 mâm. Nếu chỉ có 6 người ăn mà ngồi bàn hình vuông thì xét từ góc độ tổng thể bố cục trông giống như một con rùa có bốn chân kèm thêm 1 đầu và 1 đuôi. Dân gian có câu “6 người chớ ngồi trên ghế rùa” nên kiêng kỵ cách ngồi này.
Trong những bữa yến tiệc thời xưa, bàn thường được trang bị tiêu chuẩn cho 8 người, khách tự động lấy đầy chỗ trống. Nếu chỉ có 6 người ngồi như vậy có nghĩa là tỷ lệ trống ghế rất cao, 6 người không thể ăn hết 8 suất, là lãng phí đồ ăn.
Khi chọn bàn ăn bạn có thể chọn bàn ăn bình tròn. Như vậy dù 6 người ngồi cũng không giống ba ba hay con rùa. Bàn tròn cũng có thể giải quyết được vấn đề hơn kém về chỗ ngồi, mỗi chỗ đều có vị thế ngang nhau.
Trên đây là 3 điều kiêng kỵ trong ăn uống của người xưa. Tất nhiên mỗi thời mỗi khác. Ngày nay, một số điều cấm kỵ trong ăn uống mà người xưa coi trọng đã bị mai một, không còn hợp lý.
*Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm

Tôi cưới người đàn ông bằng với buổi bố tôi, bố mẹ 1 mực phản đối hôn sự này. Ngày tôi cưới, bố mẹ tôi không đến dự….

0

Tôi cưới người đàn ông bằng với buổi bố tôi, bố mẹ 1 mực phản đối hôn sự này. Ngày tôi cưới, bố mẹ tôi không đến dự. Tôi biết họ giận tôi, nhưng tôi mong theo thời gian bố mẹ sẽ hiểu và chúc phúc cho vợ chồng tôi, Đêm tân hôn, thấy tôi ngồi buồn rầu ngồi trên giường, chồng liền tiến tới an ủi tôi hạnh phúc vì điều chồng làm mỗi đêm…Biết chuyện bố mẹ tôi cũng gật gù đồng ý

Ngày tôi cưới, bố mẹ tôi không đến dự. Tôi biết họ giận tôi, nhưng tôi mong theo thời gian bố mẹ sẽ hiểu và chúc phúc cho vợ chồng tôi.

Trong một cuộc hôn nhân tưởng chừng như hoàn hảo, tôi đã từng nghĩ rằng mình và chồng cũ là một cặp đôi “môn đăng hộ đối”. Khi mới bắt đầu mối quan hệ, tôi không có cảm giác đặc biệt nào về anh, chỉ thấy anh là người chân thật và đáng tin cậy. Tuy nhiên, theo thời gian, tôi nhận ra rằng chồng cũ là người rất tính toán và chi li. Nhưng, mẹ thường khuyên tôi nên kết hôn với anh vì cho rằng anh sẽ là người biết lo toan cho gia đình.

Sau đó, cả hai gia đình đều thúc giục kết hôn, nên chúng tôi đã chọn một ngày thích hợp để tổ chức lễ cưới. Sau khi kết hôn, tôi hy vọng anh sẽ thay đổi, bớt tính toán chi li đi, nhưng thực tế lại ngược lại. Anh không chỉ không thay đổi mà còn trở nên keo kiệt hơn, đến mức “đong lọ nước mắm, đếm củ dưa hành”.

Tuy nhiên, anh chỉ keo kiệt với người nhà, còn khi ra ngoài, anh lại tỏ ra hào phóng trước bạn bè. Một người bạn của anh do làm ăn thất bại đã nợ nần chồng chất, anh đã cho người bạn đó vay gần 2/3 tài sản của gia đình. Sau khi nhận được tiền, người bạn này đã biến mất, không thể liên lạc qua điện thoại hay tin nhắn, và gia đình tôi cũng không biết anh ta đang ở đâu.

Lần đó, chúng tôi cãi nhau rất to. Những oán giận tích tụ trước đó cũng được gộp vào, đẩy cuộc hôn nhân của chúng tôi đến bờ vực tan vỡ. Và một trong những lý do khiến chúng tôi ly hôn mà không do dự là vì suốt nhiều năm chung sống, chúng tôi không có con. Khi ly hôn, chồng cũ đã dùng lời lẽ cay nghiệt để châm chọc tôi. Anh nói tôi giống như một con gà không biết đẻ trứng, là “cau điếc” khiến trái tim tôi vỡ vụn.

Khi ly hôn, chồng cũ đã dùng lời lẽ cay nghiệt để châm chọc tôi. (Ảnh minh họa)

Khi ly hôn, chồng cũ đã dùng lời lẽ cay nghiệt để châm chọc tôi. (Ảnh minh họa)

Bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy nước mắt, tôi rơi vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Mãi cho tới khi gặp Hùng, trái tim chằng chịt vết thương của tôi mới dần dần được chữa lành. Anh là cấp trên của tôi, từng trải qua một đời vợ và có con riêng.

Thực ra, ban đầu tôi chẳng có ý gì với anh cả, chỉ duy trì mối quan hệ cấp trên cấp dưới, vì anh hơn tôi những 28 tuổi. Nhưng theo thời gian, tôi đã hoàn toàn đổ gục trước sự chân thành, lịch lãm và điềm tĩnh của anh. Ở bên anh, tôi có cảm giác an toàn và tự tin chưa bao giờ có.

Trong thời gian hẹn hò, chưa bao giờ anh tiếc tiền với tôi. Anh thường xuyên tặng tôi những món quà xa xỉ, hay hễ thấy tôi để ý đến món trang sức gì, thích món gì, anh đều âm thầm ghi nhớ và mua cho tôi. Thử hỏi người phụ nữ nào có thể cưỡng lại một người đàn ông chu đáo, tỉ mỉ như thế chứ?

Sau gần 2 năm hẹn hò, tôi đã nhận lời cầu hôn của anh. Tuy nhiên, mối quan hệ của tôi lại vấp phải sự phản đối kịch liệt của bố mẹ tôi. Khi biết tôi yêu một người đàn ông đáng tuổi bố mình, mẹ tôi liền quát:

– Anh ta bằng tuổi bố con, hơn cả tuổi của mẹ, con mà lấy anh ta làm chồng thì bố mẹ biết xưng hô thế nào đây? Hơn nữa, con mới 30 tuổi, chưa từng có con, thiếu gì đối tượng tốt hơn mà đâm đầu vào một người đàn ông hơn mình những 28 tuổi như thế? Có thể ban đầu anh ta sẽ chiều chuộng con, nhưng về lâu về dài hai vợ chồng khó tránh khỏi mâu thuẫn do sự khác biệt về thế hệ. Hãy nghe mẹ, chia tay đi con.

Bố thậm chí còn đòi từ mặt nếu tôi cưới Hùng. Bất chấp sự phản đối của mẹ, tôi vẫn quyết lấy anh.

Ngày tôi cưới, bố mẹ tôi không đến dự. Tôi biết họ giận tôi, nhưng tôi mong theo thời gian bố mẹ sẽ hiểu và chúc phúc cho vợ chồng tôi.

Bố đòi từ mặt nếu tôi cưới người đàn ông hơn 28 tuổi làm chồng. (Ảnh minh họa)

Bố đòi từ mặt nếu tôi cưới người đàn ông hơn 28 tuổi làm chồng. (Ảnh minh họa)

Đêm tân hôn, thấy tôi ngồi buồn rầu ngồi trên giường, chồng liền tiến tới an ủi và đưa cho tôi một cuốn sổ đỏ. Anh ôn tồn nói:

– Anh đã mua một biệt thự ven biển để tặng bố mẹ em. Em có thể đưa bố mẹ đến đó nghỉ ngơi, thư giãn vào những dịp rảnh rỗi. Anh sẽ dùng quãng đời còn lại để khiến em hạnh phúc, để bố mẹ em an tâm giao em cho anh.

Không những vậy, chồng còn giao thẻ ngân hàng của anh cho tôi quản lý. Khoảnh khắc đó tôi biết mình đã chọn đúng người.

Không chỉ giao hết tiền cho tôi quản lý, chồng còn chiều chuộng tôi hết mực. Mỗi tối anh đều massage cho tôi, trao cho tôi một nụ hôn lên trán trước khi đi ngủ.

Điều mừng nhất là không lâu sau cưới, tôi đã có thai và hạ sinh một cô công chúa đáng yêu. Trước ở bên chồng cũ bao năm, tôi mong ngóng con mãi mà không có, thật không ngờ giờ tái hôn với chồng già lại được thỏa mong ước làm mẹ.

Tuy có thêm con khi đã lớn tuổi, nhưng chồng luôn đồng hành cùng tôi trong quá trình chăm sóc con. Thậm chí, anh còn khéo léo và chu đáo hơn tôi. Thấy chồng tôi như vậy, bố mẹ tôi đã thay đổi thái độ và chấp nhận anh làm con rể. Không biết sau này thế nào nhưng tôi cảm thấy rất hạnh phúc với những gì mình đang có. Nếu ngày trước nghe bố mẹ chia tay anh, có lẽ tôi đã không có một tổ ấm viên mãn như hiện tại rồi.