Home Blog Page 151

PҺát Hιệп Vợ Léп Lút Ra Vườп Mỗι Đȇm, AпҺ Cȏпg Aп CҺết Lặпg KҺι CҺứпg Kιếп Sự TҺật…

0


Hà đứng lặng trước cánh cổng sắt gỉ của Viện Tâm Thức An Hòa, trái tim cô như thắt lại. Mười bảy năm trước, cô đã lặng lẽ nuốt nước mắt khi mất Hưng – đứa con trai bé bỏng mới lên hai – vào vòng tay tội ác. Giờ đây, sau bao đêm tìm kiếm mỏi mệt, cô cuối cùng đã chạm được vào sự thật: Hưng nay đã 18 tuổi, chàng thanh niên cao lớn đứng trước mặt cô với ánh mắt hoang mang và nỗi sợ vô hình.Khoảnh khắc gặp lại, Hà ôm chầm lấy con trai. Hưng khựng lại, ánh mắt không còn trong trẻo như những đứa trẻ bình thường mà chứa đựng một nỗi niềm sâu thẳm không lời. “Mẹ… sao con lại nhớ được mẹ?” Hưng thì thầm. Cô chỉ biết ôm chặt, nước mắt lăn dài. Nhưng niềm vui nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi lo: những bức vẽ trắng đen kỳ lạ mà cô phát hiện trong túi con trai. Mỗi nét vẽ đều phác họa chính xác hiện trường á;n m;ạng – m;áu, vết giày, góc ch;ết của th;i th;ể – những vụ án mà đến báo chí còn chưa hé nửa lời.
Trong đêm không ngủ, Hà lặng lẽ về nhà, tìm mọi cách liên lạc với đồng nghiệp cũ. Qua một nguồn tin mờ ảo, cô biết đến dự án “Gối Xám” – một thí nghiệm thôi miên bí mật do Tiến sĩ Lê Văn Kính đứng đầu, được Viện Tâm Thức An Hòa triển khai từ hơn hai thập kỷ. Mục tiêu: cấy ghép lệnh g;iết người vào tiềm thức, tạo ra những sát thủ vô thức, không thể trách cứ pháp luật. Mã số HS14 chính là số hiệu của Hưng trong dự án này.
Một đêm trăng tròn, Hà mặc đồ đen, lẻn vào cơ sở phụ của viện. Cô tránh được camera, lẻn vào phòng lưu trữ. Trán ướt đẫm mồ hôi, tay run run mở ngăn kéo hầm hồ sơ: hàng trăm bản lý lịch thử nghiệm, nhật ký điều trị, bản ghi âm lời thôi miên. Giữa đống tài liệu, cô phát hiện hồ sơ HS14: nơi đây ghi rõ ngày Hưng nhập viện, quy trình tiêm thuốc ức chế ý chí và cấy ghép ký ức sai lệch. Bên cạnh là chiếc USB đựng dữ liệu khoa học – con đường duy nhất đưa bằng chứng ra công luận.
Vừa kịp rời viện, Hà bị hai nhân viên an ninh chặn lại. Cô vật lộn rồi thoát thân trong gang tấc, vội vã tìm đến nhà riêng ông Trần Đức Hòa – cựu bác sĩ từng làm việc cho Kính. Ông Hòa, tóc đã bạc, nhìn cô với ánh mắt vừa thương cảm, vừa đầy nguy hiểm. “Tôi biết cô đến để tìm sự thật về Kính,” ông nói, đưa cho cô USB chứa toàn bộ file dữ liệu gốc và clip ghi hình lén về quá trình thôi miên. “Nhưng cô cần hơn thế: nhật ký của Nguyễn Tuấn Mạnh – trợ lý trung thành duy nhất còn sống của Kính, đang ẩn náu trong một ngôi nhà hoang.”
Giữa rừng cây um tùm, ngôi nhà cũ kỹ như chực sập. Hà lật từng trang nhật ký ố vàng của Mạnh: những câu chữ run rẩy kể lại nỗi day dứt khi chứng kiến đứa trẻ vô tội bị biến thành công cụ giết chóc. Những video quay lén cho thấy Mạnh khóc trước lăm le ống nghiệm, đảo mắt nhìn các con tin vô tội. Cuối cùng, Mạnh xuất hiện trong clip, khuôn mặt thất thần: “Tôi xin lỗi… tôi sẽ giúp cô cứu Hưng.”
Qua lời kể của Mạnh, Hà dần hiểu thâm sâu âm mưu: Kính đã liên kết với một mạng lưới tội phạm, sử dụng HS14 như một “sát thủ ngủ đông” để triệt hạ đối thủ chính trị, sau đó kích hoạt bằng mật khẩu ký ức. Hưng, dù bị thôi miên, vẫn giữ lại một phần tình mẫu tử, nên mới “rơi rớt” những ký ức đen tối vào giấc mơ: những bức vẽ kỳ lạ. Giờ đây, Mạnh đồng ý hợp lực: anh sẽ đưa cô đến nơi ẩn náu kế tiếp của Kính – một căn phòng ma ám ngay dưới lòng đất viện.
Đêm cuối cùng, Hà lẻn vào tầng hầm Viện. Đèn tuýp chập chờn, tiếng máy bơm rì rầm như những hơi thở quái vật. Ở cuối hành lang, căn phòng khóa kín. Mạnh khẽ bẻ ổ khóa, cửa mở hé. Bên trong, Kính – thanh niên thời trang áo vest – đang mỉm cười lạnh lùng bên bàn điều khiển, trước mặt là Hưng mê man, các dây điện kết nối vào đầu.
Hà lao đến, vật lộn với Kính. Mạnh nhanh tay hạ gục kỹ thuật viên canh gác, rút các dây và ngắt hệ thống. Dòng điện vụt tắt, Hưng tỉnh lại, bất chấp lệnh giết, chạy đến ôm chầm mẹ.
Cảnh sát ập vào, bắt giữ Kính cùng nhóm thủ hạ. Báo chí đồng loạt phanh phui dự án “Gối Xám”. Hà và Hưng bước ra giữa ánh đèn flash, mắt đối mắt, nước mắt lăn dài. Người mẹ thở phào: sau bao năm mất mát, cô đã bảo vệ được con trai khỏi bóng đêm khống chế.
Dưới ánh bình minh, Hà siết chặt tay Hưng, tự hứa: “Mẹ sẽ không bao giờ để con rời xa mẹ nữa.” Con đường phía trước còn dài, nhưng tình mẫu tử và công lý đã chiến thắng bóng tối.

Người dân che ô trên tàu metro Cát Linh- Hà Đông vì nước chảy tong tong

0

Một số người dân đi trên chuyến tàu metro Cát Linh- Hà Đông vào khoảng 17h45 phút chiều nay 19/5 phản ánh về việc, nước trên điều hòa tàu metro chảy tong tong xuống khiến một số người dân phải lấy ô che.

Nữ miền Nam

Theo đó, anh Nguyễn Duy Hùng ở Hà Đông, Hà Nội cho hay, chiều tối nay 19/5, như thường lệ anh đi metro từ Cát Linh về Hà Đông thì bất ngờ khoảng 17h50 phút nước chảy tong tong từ hệ thống điều hòa trên trần tàu metro xuống khiến một số hành khách hoảng hốt tìm cách tránh né, có hành khách thì lấy ô che như đi dưới trời mưa.

Cảnh người dân phải lấy ô che trên chuyến tàu metro Cát Linh- Hà Đông vào chiều tối nay 19/5
Cảnh người dân phải lấy ô che trên chuyến tàu metro Cát Linh- Hà Đông vào chiều tối nay 19/5
Thông tin với phóng viên An ninh Thủ đô, đại diện Công ty TNHH MTV Đường sắt Hà Nội (Hanoi Metro) cho biết, ngay sau khi tiếp nhận phản ánh, công ty đã chỉ đạo cán bộ kiểm tra, rà soát, đồng thời tiến hành xử lý khi tàu về đến Depot Ba La, Hà Đông.
Theo đại diện Hanoi Metro, nguyên nhân khiến nước chảy tong tong là do hệ thống ống dẫn nước điều hòa tại toa tàu này bị kẹt, ứ đọng nên chảy ngược xuống dưới.

Clip ghi lại cảnh người dân phải che ô do nước điều hòa trên tàu Cát Linh-Hà Đông bị hỏng, chảy nước tong tong xuống hành khách
“Chúng tôi sẽ chỉ đạo kiểm tra, rà soát toàn bộ đoàn tàu về hệ thống điều hòa, cùng với đó sẽ duy tu, bảo dưỡng toàn bộ các đoàn tàu mà công ty đang vận hành để đảm bảo chất lượng cũng như an toàn trong quá trình vận hành”, đại diện Hanoi Metro cho hay.

Thầy giáo viên không lấy vợ, nhận nuôi cậu học trò mất 1 ch:ân bị ba mẹ b:ỏ r:ơi khi mới 7 tuổi… 20 năm sau…

0

20 năm sau Long đạt thành tích xuất sắc trong việc chế tạo máy tính, thầy Hùng vô cùng tự hào…

Ngày đó, cậu bé Long mới chỉ bảy tuổi, gầy nhom như cọng rơm khô, một chân bị cụ/t đến gối. Cậu ngồi lặng lẽ ở góc sân trường tiểu học xã nghèo, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn vô định ra phía cổng. Mưa dầm tê tái, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình dính chặt vào thân người nhỏ xíu, mái tóc rối bời. Không ai dám chắc cậu đã ngồi đó bao lâu. Người ta chỉ biết cha mẹ cậu bỏ đi biệt tích sau một tai nạn khiến cậu mất đi một chân. Họ để lại một mảnh giấy ngắn ngủi trong ngăn bàn lớp 2A: “Chúng tôi không thể lo cho nó nữa.”

Thầy Hùng — giáo viên dạy toán của trường — là người đầu tiên phát hiện ra Long khi thầy đến sớm trực sân. Ánh mắt đứa trẻ làm thầy sững lại. Không khóc, không kêu, không cả oán hận. Chỉ có sự lặng câ/m đến nhức nhối.

Tối hôm đó, Long về nhà thầy.

Cuộc sống không dễ dàng. Thầy Hùng năm ấy đã ngoài bốn mươi, sống độc thân, nhà chỉ có chiếc xe máy cũ, một giá sách đầy ắp, và vài bộ quần áo. Nhưng từ ngày có Long, căn nhà nhỏ như sáng đèn thêm hơi ấm.

Thầy đưa Long đi lắp chân giả. Những lần Long ngã, thầy lại kiên nhẫn đỡ con dậy. Có đêm Long sốt cao, mê sảng gọi mẹ, thầy ngồi suốt bên giường lau trán, nước mắt rơi trong im lặng. Thầy không hỏi về quá khứ của Long, chỉ lặng lẽ bù đắp bằng tình thương như một người cha chưa từng có con ruột.

Long học giỏi. Rất giỏi. Đặc biệt là môn Toán và Lý. Có lần, thầy Hùng thấy Long tháo tung chiếc radio cũ, rồi lắp lại chạy bình thường. Cậu cười toe: “Con muốn mai mốt làm ra những thứ hay ho hơn.”

Từ đó, thầy tìm sách, in tài liệu, hướng dẫn thêm cho Long học về điện tử, máy tính. Hai cha con cùng mày mò, đêm đêm tiếng gõ bàn phím vang trong căn nhà nhỏ giữa làng quê.

Hai mươi năm trôi qua…
Ngày Long nhận giải thưởng quốc tế về sáng chế công nghệ dành cho người khuyết tật, anh đứng lặng trên sân khấu, ánh đèn rực rỡ không che nổi đôi mắt đỏ hoe. Trên màn hình phía sau, hiện lên hình ảnh chiếc máy tính thông minh hỗ trợ người khuyết tật điều khiển bằng suy nghĩ — phát minh mang tên “Hope One”.

Trong buổi lễ, khi phóng viên hỏi điều gì đã giúp anh vượt qua mọi khó khăn để có được ngày hôm nay, Long chỉ nhẹ nhàng quay đầu về phía dưới hàng ghế khán giả, nơi một người đàn ông tóc đã bạc trắng đang lặng lẽ ngồi:
— “Là thầy tôi. Là cha tôi.”
Thầy Hùng ngồi đó, chiếc áo sơ mi cũ đã bạc màu, bàn tay run run nắm chặt cây gậy gỗ. Ánh mắt ông long lanh, miệng mỉm cười không nói. Dù không phải ruột rà máu mủ, nhưng tình yêu và niềm tin ông dành cho Long suốt hai thập kỷ chưa từng vơi cạn.
Tối hôm đó, trong căn nhà cũ thân thuộc, Long ngồi bên thầy như ngày còn bé. Trên bàn là bức ảnh hai người chụp chung từ thuở Long mới đi được bằng chân giả đầu tiên. Bên cạnh là khung bằng khen và bản thiết kế đầu tiên của “Hope One” — tất cả như minh chứng cho một hành trình không chỉ của nghị lực, mà còn của tình thương không điều kiện.

Thầy Hùng nhìn Long, khẽ nói:
— “Con làm được rồi. Thầy biết con sẽ làm được.”
Long nắm tay thầy, nghẹn ngào:
— “Không có thầy, sẽ không có con của hôm nay.”
Ngoài hiên, mưa xuân lất phất. Không còn là mưa dầm tê tái của một ngày xưa cũ. Giờ đây, đó là cơn mưa của những mầm sống, của hy vọng và của tình người nở hoa lặng lẽ trong bóng dáng một người thầy… đã chọn làm cha.

Nên tắt bếp gas trước hay khóa van gas trước? Hóa ra nhiều người đang làm sai

0

Dùng bếp gas đúng cách không chỉ tiết kiệm gas mà còn giúp gia đình an toàn không bị ngộ độc khí gas.

Khóa bình trước khi tắt bếp

Việc khóa bếp gas lại sau mỗi lần nấu là cần thiết. Điều đó giúp tránh bị hao tốn gas, lại an toàn, tiết kiệm gas. Nhưng nhiều người không rõ tắt bếp trước hay khóa van gas trước.

Để hiểu điều này bạn cần biết van gas là thiết bị để chặn không cho gas thoát ra ngoài đường ống. Khi tắt bếp tức là gas sẽ không tạo thành lửa nữa nhưng vẫn có thể thoát qua lỗ đánh lửa ra ngoài.
Do đó để an toàn thì khi chuẩn bị nấu xong, bạn nên khóa van gas trước, để chặn không cho khí gas đi lên đường ống, rồi mới tắt bếp. Khi khóa van thì phần gas đã đi vào đường ống sẽ tiếp tục được đốt cháy và khi lượng gas hết thì lửa tắt. Lúc đó bạn tắt bếp. Như vậy sẽ giúp cho lượng gas thất thoát ra ngoài ít hơn, tránh mùi và tránh cho người hít phải, đồng thời tránh nguy cơ cháy nổ tốt hơn.

Nên khóa bình gas trước khi tắt bếp

Nên khóa bình gas trước khi tắt bếp

Hiện nay hầu hết nhiều người lại đang làm ngược lại là tắt bếp xong rồi mới cúi xuống vặn khóa van gas. Cách này chỉ tránh thất thoát gas trong bình, còn phần gas đã đi vào đường ống vẫn có thể thoát tiếp ra ngoài, gây mùi gas trong nhà.
Bởi thế cách tiết kiệm và an toàn nhất là khóa van xong thì đợi hết gas, lửa ngừng thì tắt bếp.
Việc dùng bếp gas so với bếp đun củi an toàn hơn vì không khói, nhưng khí gas thoát ra ngoài cũng rất độc hại, nhất là mô hình nhà khép kín hiện nay. Do đó bạn cần chú ý khóa van gas kỹ lưỡng.
Các lưu ý khác để an toàn 

– Tránh đặt bếp gas và tủ lạnh gần nhau. Bời vì bếp ra lửa gây nóng, tủ lạnh xả nhiệt cũng gây nóng bề mặt nên sẽ làm tăng nhiệt vùng đó, vừa tốn điện cho tủ lạnh, vừa tăng nguy cơ cháy nổ.
– Không kê bếp gas ở nơi gần cửa sổ bị hắt nắng, gió mưa sẽ gây khó khăn khi nấu, tạt lửa gây bỏng.

Vệ sinh và dùng bếp đúng cách giúp đảm bảo an toàn và tiết kiệm

Vệ sinh và dùng bếp đúng cách giúp đảm bảo an toàn và tiết kiệm

– Đặt bình gas ở những thông thoáng để khí gas thoát xuống dưới không gây cháy nổ. Cháy để bình gas ngay phía bếp.
– Phần bệ đặt bếp gas phải làm từ những chất liệu chống cháy; bếp đặt cách tường ít nhất 15cm, cách trần 1-1,5m và cách các thiết bị điện khác 1,5m. Khu vực đặt bếp gas cần thông thoáng, không bày quá nhiều đồ dùng xung quanh, nhất là những đồ bằng nhựa.
– Chú ý mua gas tại nơi uy tín, kiểm tra lượng gas trong bình.
– Định kỳ thay dây dẫn gas để tránh nguy cơ thoát khí gas.
– Vệ sinh bếp gas thường xuyên để đảm bảo không ảnh hưởng tới việc đánh lửa, nấu nướng.

Vòi voi: Cây cỏ hoang trị đau xương khớp, bệnh ngoài da

0

Cây Vòi voi là một cây cỏ mọc hoang khắp nơi trong nước ta. Nó cũng được sử dụng trong y học dân gian của nhiều nước. Tuy nhiên đây lại là một loại cây có độc tính và có thể dẫn đến những tác hại cho người. Hãy cùng tìm hiểu về cây cỏ này, cũng như công dụng và nguy cơ từ nó qua bài viết sau.

1. Giới thiệu cây thuốc

Cây Vòi voi có nhiều tên khác như Dền voi, Cẩu vĩ trùng, Đại vĩ đao, Nam độc hoạt. Cây có tên khoa học Heliotropium indicum L., thuộc họ Vòi voi Boraginaceae.

Đây là một loại cỏ cao từ 25 đến 40cm, thân khô, cứng, mang nhiều cành. Xung quanh thân có nhiều lông nhám, cứng, khỏe. Lá hơi nhăn nheo, sần sùi, có hình trứng dài. Cả 2 mặt đều có lông, các mép lá có răng cưa không đều.

Vòi voi là một loại cỏ cao từ 25 đến 40cm

Đây là một loại cỏ cao từ 25 đến 40cm
Hoa có màu tím hoặc màu trắng, mọc xếp liền nhau thành hai hàng dài. Hoa không có cuống, mọc thành cụm có hình dạng giống vòi của con voi nên được gọi với cái tên Vòi voi. Quả gồm 4 hạch nhỏ, trên đỉnh dính vào nhau, khi chín thì tách ra.

2. Phân bố và thu hái cây Vòi voi

Cây Vòi voi có nguồn gốc từ vùng nhiệt đới châu Mỹ. Ngày nay cây thường mọc hoang rất nhiều tại các nước nhiệt đới, phổ biến ở Đông Nam Á như Việt Nam, Philipine, Indonesia,… Ở Việt Nam, cây mọc ở hầu hết các tỉnh, trừ vùng núi cao. Đây là một loài cây ưa sáng, thường mọc trên các bãi đất ẩm trên đường đi, nương rẫy, vườn, đất bỏ hoang, …
Hoa vòi voi có màu tím hoặc màu trắng

Hoa vòi voi có màu tím hoặc màu trắng
Cây mọc từ hạt vào khoảng tháng 4 – 5, sinh trưởng trong mùa hè. Ra hoa quả nhiều và tàn lụi vào giữa mùa thu.

Cây được thu hái quanh năm, nhưng để cây chứa nhiều dưỡng chất nhất để cho ra sản phẩm chất lượng thì thường người ta hay thu hoạch vào mùa hè và mùa thu. Thường dùng toàn cây, dùng tơi hay phơi khô.

3. Thành phần hóa học, tác dụng dược lý của Vòi voi

Toàn cây vòi voi có chứa các chất như indicin, acetylindicin, indicinin,… Lá và cụm hoa chứa spermin, putrescin, homospermidin, …
Thường dùng toàn cây Vòi voi

Thường dùng toàn cây Vòi voi
Các alkaloid pyrolizidin trong cây có tác dụng độc trên động vật, gia súc, trên người. Một số có tác dụng độc gan rõ rệt, phổi và một số mô khác cũng có thể bị ảnh hưởng. Một số chất khác trong cây có nguy cơ gây ung thư, độc tính trên gan.

Khi bôi trên vết thương ở, cao Vòi voi lại có tác dụng tốt trong giai đoạn tái tạo làm lành vết thương, chống viêm.

4. Tính vị, công dụng

Cây có vị đắng nhạt, hơi cay, mùi hăng, tính mát. Có tác dụng thông huyết, trừ phong thấp, thanh nhiệt, tiêu viêm. Đây là các tác dụng hướng đến điều trị bệnh đau nhức xương khớp.

Cây Vòi voi được dùng theo kinh nghiệm dân gian để chữa phong thấp, sưng khớp, đau lưng, mỏi gối, viêm họng, nhọt sưng tấy, … Liều dùng: 15 – 30g mỗi ngày dưới dạng thuốc sắc.

Vì cây có độc tính với gan nên hạn chế dùng uống để chữa bệnh. Ở phụ nữ có thai, nó có thể gây sảy thai.

Khi dùng ngoài, người ta dùng cành lá hoa tươi, giã nhỏ, chưng với giấm, đắp ngoài da chữa mụn nhọt, viêm hạch, bong gân, tụ máu.

Vòi voi có thể gây độc trên gan

Vòi voi có thể gây độc trên gan

5. Kinh nghiệm sử dụng Vòi voi ở các nước

Ở Indonesia, nước sắc từ lá dùng trị bệnh nấm Candida. Tại Lào, Campuchia, người ta dùng Vòi voi sắc uống hoặc đắp trị viêm sưng tấy, bong gân, thâm tím, đụng giập, viêm họng, áp xe, thấp khớp.

Ở Thái Lan, nước sắc phần trên mặt đất của cây dùng làm thuốc hạ sốt, chống viêm, rễ trị bệnh về mắt. Tại Tây Phi, người ta dùng để trị chàm, chốc lở. Ở Ấn Độ, cây còn được dùng làm mềm da, lợi tiểu, trị vết thương, nhọt lở ở lợi. Nước sắc chồi non trị ho, ghẻ; nước sắc rễ trị ho, sốt; nước sắc lá trị mày đay.

6. Một số bài thuốc có Vòi voi

6.1. Chữa sai khớp, bong gân, sau khi đã chỉnh hình các khớp

Vòi voi (lá và hoa) 30g, 1 củ tỏi, muối ăn 10g. Tất cả giã nát, đắp vào chỗ sưng tấy, băng chặt.

6.2. Chữa vết thương phần mềm

Vòi voi 50g, Sài đất 200g, Tô mộc 20g. Sắc nước, ngâm rửa bên ngoài

6.3. Viêm phổi, mủ màng phổi

60g cây tươi, đun sôi trong nước, uống với mật ong. Hoặc giã 60g – 120g cây tươi, lấy dịch và uống với mật.

6.4. Giảm sưng amydal bằng Vòi voi

Dùng lá tươi, nghiền ra, lấy dịch súc miệng.

6.5. Chữa phong thấp, nhức mỏi, tê bại, đau các khớp xương

Vòi voi khô 300g, rễ Nhàu rừng 200g, củ Bồ bồ 150g, Cỏ mực 100g.

Các vị hiệp chung, tán nhuyễn, vò ra viên bằng hạt tiêu. Mỗi lần uống 20-30 viên, ngày 2-3 lần.

7. Vòi voi trong các nghiên cứu gần đây

Nghiên cứu cho thấy các hoạt chất trong cây như Helindicin, lycopsamine,… có hoạt tính kháng viêm, chống oxy hóa.

Một nghiên cứu tiến hành trên chuột bị viêm loét dạ dày cho thấy chiết xuất nước từ lá có tác dụng giúp bảo vệ dạ dày, ruột, lành các tổn thương viêm, loét. Tác dụng này có thể do thành phần tanin, alkaloid và saponin của nó.

Để chứng minh tác dụng chữa lành vết thương của cây, người ta nghiên cứu trên chuột tạo vết thương trên da. Kết quả cho thấy chiết xuất Vòi voi giúp kháng viêm, tăng sinh mô hạt, mau lành vết thương, cả vết thương nhiễm trùng.

Từ độc tính của cây, người ta thấy chiết xuất của nó có thể diệt ấu trùng muỗi Anopheles stephensi, Aedes aegypti và Culex quinquefasciatus. Đây là những loài muỗi làm lây truyền bệnh nguy hiểm như sốt rét, sốt xuất huyết. Kết quả này thể hiện Vòi voi có tiềm năng được sử dụng như một cách tiếp cận thân thiện với môi trường lý tưởng để kiểm soát muỗi gây bệnh.

8. Lưu ý

Một số loài vòi voi có tên khoa học H.lariocarpum Fish et Mey chứa chất ancaloid có nhân pyrolizidinn rất độc đối với gan và gây hủy hoại tổ chức gan, đau bụng tiêu chảy, xuất huyết lan tỏa và có thể gây ung thư. Độc tính thường khó phát hiện vì không có phản ứng ngay khi dùng, mà xuất hiện một cách âm ỉ, kéo dài.

Vì vậy, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) khuyến cáo không nên dùng vòi voi làm thuốc. Ở Việt Nam, Bộ Y tế (1985) cũng đã có khuyến cáo cần thận trọng khi dùng vòi voi chữa bệnh, mặc dù chỉ dùng ngoài để đắp theo kinh nghiệm cổ truyền cho các trường hợp tụ huyết bầm tím do chấn thương, viêm tấy áp-xe, sưng vù, sưng khớp, đinh nhọt giai đoạn chưa có mủ. Khi có kết quả nên ngừng ngay. Chú ý không dùng cho người già yếu.

Tốt nhất người bệnh không nên tự ý sử dụng bài thuốc có vòi voi tại nhà trước khi được chỉ định từ các thầy thuốc có chuyên môn Y học cổ truyền.

Vòi voi là một cây cỏ hoang thường gặp. Theo kinh nghiệm dân gian, nó được dùng để điều trị đau xương khớp, các bệnh lý ngoài da, vết thương phần mềm. Các nghiên cứu gần đây phần nào chứng minh những tác dụng này. Tuy nhiên, cây thuốc này có thể gây độc trên gan, cũng như gây sảy thai, vì vậy không nên tự ý uống để tránh tác dụng không mong muốn.

Gặp lại chồng cũ m;ù và con gái hát rong sau 16 năm, nữ tỷ phú khóc như mưa…

0

Giữa phố xá ồn ào của Sài Gòn, người phụ nữ mặc bộ vest hàng hiệu bước xuống từ chiếc xe sang. Ánh mắt cô rơi vào một cô bé đang ôm cây đàn guitar cũ, hát bằng giọng run run. Bên cạnh là người đàn ông ngồi bệt xuống lề đường, đôi mắt trắng đục vô hồn. Bản nhạc vang lên khiến cô như nghẹt thở… “Ngày em đi, anh đứng nhìn theo bóng em…” – bài hát năm xưa họ cùng viết khi còn yêu nhau. Nước mắt cô rơi, không phải vì âm nhạc… mà bởi cô đã nhận ra – đó là chồng cũ và con gái mình.
Ngọc – một nữ doanh nhân thành đạt, được vinh danh trên tạp chí Forbes Việt Nam với biệt danh “Nữ hoàng bất động sản” – vừa hoàn tất hợp đồng bạc tỷ ở trung tâm thành phố. Cuộc sống của cô tưởng chừng như đã đạt đỉnh cao, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
16 năm trước, cô từng có một gia đình nhỏ ở một vùng quê nghèo. Chồng cô – Quân – là một nhạc sĩ mù đam mê âm nhạc. Họ sống nghèo nhưng hạnh phúc. Ngày Ngọc mang thai, gia đình bắt đầu lâm vào khốn khó. Quân không kiếm ra tiền, bệnh tình đôi mắt của anh nặng thêm, còn cô thì bị gia đình chồng ép nghỉ học để lo cho chồng con.
Nhưng Ngọc là một cô gái có khát vọng. Cô không chịu đầu hàng số phận. Trong một lần có cơ hội lên Sài Gòn làm việc, cô chấp nhận xa gia đình, gửi con gái cho mẹ chồng trông. Nhưng sóng gió dồn dập – Quân bất ngờ mất thị lực hoàn toàn sau một tai nạn, còn mẹ chồng thì gửi bé My – con gái cô – cho người quen nuôi rồi bỏ đi biệt tích.
Ngọc trở về, không tìm được chồng con. Cô suy sụp. Sau đó, cô biết được rằng Quân nghĩ cô đã bỏ đi theo người đàn ông khác. Hận thù và hiểu lầm chồng chất. Không ai tìm ai nữa.

Ngọc chọn cách đi lên từ tay trắng. Cô lao vào công việc, từ một nhân viên bán hàng dần trở thành chủ một chuỗi bất động sản. Nhưng mỗi đêm, cô đều lặng lẽ ôm bức ảnh cũ – nơi cô, Quân và con gái nhỏ cười bên nhau.
Hôm đó, khi đang cùng thư ký đi khảo sát dự án ở quận 1, Ngọc bất ngờ bị tiếng hát quen thuộc níu chân. Giọng ca non nớt của cô bé ấy khiến tim cô như thắt lại:
“…Ngày em đi, anh đứng nhìn theo bóng em,
Dù đôi mắt anh chẳng còn thấy được gì…”
Tim Ngọc đập thình thịch. Đó là ca khúc Quân viết tặng cô, chưa từng công bố. Chỉ có hai người biết. Cô nhìn về phía âm thanh phát ra: một cô bé khoảng 15, ôm cây đàn, bên cạnh là một người đàn ông ngồi lặng lẽ, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt vô hồn.
Ngọc bước lại gần. Cô bé ngước lên – đôi mắt to, sáng, sống mũi cao, khuôn miệng nhỏ nhắn… Rồi quay sang người đàn ông: tóc bạc lốm đốm, làn da rám nắng, nhưng dáng dấp ấy – không thể nhầm lẫn.
Là anh… Quân.
Và nếu như cô không nhầm… Cô bé ấy chính là con gái mình.

Ngọc lùi lại, tay bấu chặt lấy túi xách, toàn thân run lên. Cô không dám bước tới. Không biết họ còn nhận ra cô không? Có còn oán giận cô không?
Quân không nhìn thấy cô. Nhưng dường như anh cảm nhận được điều gì đó, đôi tay lần mò về phía không khí, nhẹ nhàng hỏi con gái:
– My à… Có phải… có người đang khóc không?
Cô bé nhìn sang. Và ánh mắt chạm ánh mắt Ngọc.
– Ba… Có một cô… đang nhìn ba… và khóc.
– Là… ai vậy con?
My nhìn Ngọc, rồi quay sang cha. Chỉ trong vài giây, đôi mắt cô bé long lanh:
– Ba ơi… Hình như… là mẹ!


Quân lặng người. Cây đàn rơi khỏi tay anh. Cả người run bần bật.
– Em… Ngọc… Là em phải không?
Ngọc òa khóc, quỳ xuống bên cạnh anh. Cô nắm lấy đôi tay chai sạn của chồng cũ:
– Là em đây, Quân… Em xin lỗi…
Anh đưa tay lên, run rẩy chạm vào gương mặt cô. Đôi mắt mù không thấy, nhưng từng đường nét anh vẫn nhớ như in.
– Anh tưởng… em đã rời bỏ cha con anh…
– Không… Em đi kiếm tiền, để lo cho tương lai… Nhưng em không ngờ mọi thứ lại tồi tệ đến vậy… Em không thể tìm được hai người…

My vẫn đứng im, bối rối nhìn cha mẹ khóc. Cô bé chưa từng gặp mẹ, chỉ nghe cha kể bằng những lời đầy yêu thương. Và giờ đây, người phụ nữ ấy đang ở đây – bằng xương bằng thịt.
Ngọc mở tay, ôm chặt lấy con gái.
– Mẹ xin lỗi… mẹ đến muộn quá…
My òa khóc trong vòng tay mẹ.
Sau cuộc gặp gỡ đầy nước mắt giữa phố phường Sài Gòn, Ngọc đưa Quân và My về một căn hộ cao cấp mà cô đang sống. Căn hộ rộng rãi, tiện nghi đầy đủ, nhưng trong lòng ba người lại chất chứa ngổn ngang cảm xúc.
Ngọc không biết bắt đầu từ đâu. Cô muốn bù đắp, muốn giải thích, nhưng 16 năm là cả một đời người. Quân – người từng là bệ đỡ tinh thần cho cô, giờ lại ngồi lặng lẽ, không nói một lời. Còn My, dù nhận mẹ rất nhanh, nhưng vẫn giữ khoảng cách dè dặt – như thể giữa họ tồn tại một bức tường vô hình.
Tối đó, Ngọc kể hết. Từng chi tiết, từng sự việc trong quá khứ. Rằng cô không hề bỏ đi, rằng sau tai nạn của Quân, cô tìm kiếm cha con trong vô vọng. Cô tìm đến bệnh viện, về quê, đến cả các trung tâm xã hội. Nhưng không ai biết họ ở đâu. Lúc ấy, Ngọc như phát điên. Cô định bỏ sự nghiệp để đi khắp nơi tìm con, nhưng một người bạn khuyên:
– Muốn tìm lại người thân, trước hết… em phải mạnh mẽ và có vị trí. Khi có tiền, có quyền, em sẽ có cách tìm được họ.

Ngọc chọn con đường ấy. Nhưng cô không ngờ… phải mất 16 năm.
Nghe đến đó, Quân cúi đầu. Anh nghẹn ngào:
– Anh cũng có lỗi… Anh không tin em. Anh nghe lời mẹ nói em bỏ theo trai, nên anh đau đớn dắt con bỏ đi biệt xứ. Khi em trở lại, anh đã không chờ em, không nghe em giải thích…
Ngọc nắm lấy tay anh:
– Không… Chúng ta đều bị cuốn vào một trò đùa cay nghiệt của số phận. Nhưng bây giờ, ta tìm được nhau rồi… là điều quý giá nhất.
Một tuần sau, trong khi thu dọn đồ cũ, Quân đưa cho Ngọc một bức thư cũ, đã ố vàng. Đó là thư của mẹ chồng Ngọc – bà đã viết trước khi bỏ đi:
“Ngọc à, mẹ xin lỗi. Mẹ đã ghen ghét con vì nghĩ con khiến Quân thành ra mù lòa, khiến gia đình khốn khó. Mẹ đưa My rời xa con, không cho hai đứa biết địa chỉ mới. Mẹ ích kỷ. Nhưng khi biết sự thật… mẹ đã hối hận.”
Bức thư không gửi đi, Quân chỉ tìm thấy nó khi bà mất.
Ngọc lặng người. Cô từng oán hận người phụ nữ ấy rất nhiều. Nhưng giờ đây, sự oán hận chỉ còn là tro bụi. Thay vào đó là nỗi đau âm ỉ – vì những điều đáng lẽ có thể khác đi.

Thời gian dần qua. Căn nhà của Ngọc không còn vắng lặng như trước. Tiếng đàn vang lên mỗi sáng. Quân – dù không còn thấy được, vẫn có thể sáng tác bằng cảm nhận và trí nhớ. My thường hát những giai điệu mà anh viết, chất giọng trong trẻo như dòng suối mát.
Một buổi tối, Ngọc đưa con đến một phòng trà sang trọng. Cô muốn My thử sức.
My run lắm. Nhưng ánh mắt mẹ và cha như chở che lấy em. Lần đầu tiên, My bước lên sân khấu – không phải ở góc đường chật chội, mà dưới ánh đèn chuyên nghiệp. Khi em cất giọng, cả khán phòng như nín lặng.
“Con hát cho ba, cho mẹ…
Cho những năm tháng con không có gia đình…”
Câu hát ấy khiến bao người bật khóc. Bài hát đầu tiên được sáng tác bởi một người cha mù và trình bày bởi đứa con gái hát rong năm nào – giờ vang lên như bản hồi sinh của một gia đình.
Sau đêm đó, My được mời biểu diễn ở nhiều nơi. Cô bé được học bổng âm nhạc từ một trường danh tiếng. Quân – người cha tưởng như mất tất cả – giờ lại trở thành “nhạc sĩ truyền cảm hứng” được mời hợp tác cùng các nghệ sĩ nổi tiếng.
Một năm sau, báo chí giật tít:
“Nữ tỷ phú bất động sản tài giỏi, từng là mẹ đơn thân đi tìm lại con sau 16 năm thất lạc.”
“Cô bé hát rong trở thành hiện tượng âm nhạc nhí.”
“Người cha mù và câu chuyện khiến cả nước rơi nước mắt.”
Ngọc, Quân và My xuất hiện trong chương trình truyền hình thực tế, kể lại câu chuyện của mình. Không tô vẽ, không kịch tính – chỉ là những điều chân thành.
Cuối chương trình, người dẫn hỏi Quân:

– Nếu anh có một điều ước, anh sẽ ước gì?
Quân mỉm cười, quay mặt về phía vợ và con gái – ánh sáng mà anh không nhìn thấy bằng mắt, nhưng cảm nhận bằng cả trái tim:
– Tôi không cần ước gì nữa. Vì điều kỳ diệu nhất đã xảy ra rồi: tôi tìm lại được gia đình của mình.
Ngọc đưa tay lau nước mắt. My siết chặt bàn tay cha. Họ ngồi bên nhau, giữa ánh đèn sân khấu – như thể ánh sáng ấy không chỉ chiếu vào hiện tại… mà còn thắp sáng cả một tương lai trọn vẹn.

Nam ơi, Phúc ơi, An ơi, sao các con lại ra đi một cách đau thương thế này…

0

Nam ơi, Phúc ơi, An ơi, sao các con lại ra đi một cách đau thương thế này…


Chiều tháng Năm, trời oi nồng, tiếng ve râm ran vang vọng khắp lối làng. Cái làng nhỏ ven sông Hồng ngày ấy rộn rã trong niềm vui cuối năm học. Trên con đường đất dẫn ra đầu làng, ba đứa trẻ tay cầm giấy khen, miệng cười tít mắt: Nam, Phúc và An – ba đứa học trò lớp 2A1 vừa kết thúc năm học đầu tiên của bậc tiểu học.
Nam là thằng lớn tuổi nhất trong ba đứa, nhanh nhẹn và nghịch ngợm. Phúc thì rụt rè, hay mắc cỡ, cứ lẽo đẽo theo sau Nam, như cái bóng nhỏ bé trung thành. Còn An – cô bé có đôi mắt to tròn, mái tóc buộc nơ hồng và nụ cười trong vắt như sương sớm – là niềm yêu thương của cả lớp. Cả ba đều sống trong những gia đình nghèo, cha mẹ làm nông, làm thuê, quanh năm tất bật mưu sinh. Nhưng trong ánh mắt trẻ thơ ấy, chẳng có gì ngoài sự vô tư, háo hức với kỳ nghỉ hè đầu tiên của đời học sinh.

Tan học, ba đứa rủ nhau về nhà cất cặp rồi tụ tập lại trước cổng trường. Nam huýt sáo, vỗ ngực khoe:
– Tao biết chỗ tắm mát lắm, ra sông Hồng nhé?
Phúc hơi chần chừ:
– Nhưng má dặn không được ra sông mà… nước sâu lắm đó.
Nam cười hề hề:
– Trời nắng vầy thì sông cạn à! Mấy bữa trước tao thấy người ta lội bộ qua còn được nữa kìa. Đi mà, không tắm thì cũng ngó chơi cho biết.
An nghe vậy liền gật đầu, đôi mắt sáng lên:
– Đi chứ! Tớ chưa bao giờ ra sông Hồng. Mẹ nói Hà Nội có sông Hồng mà to lắm…
Thế là cả ba đạp xe ra bờ sông. Con đường đất lổn nhổn đá, xe lắc lư nhưng tiếng cười của ba đứa trẻ lấn át cả tiếng gió chiều.
Chiều xuống dần. Dòng sông Hồng chảy lặng lẽ, bề ngoài tưởng như hiền hòa, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa những xoáy nước nguy hiểm – điều mà những đứa trẻ ngây thơ chẳng thể nào biết được. Mấy hôm nay mưa đầu mùa làm nước dâng nhẹ, lòng sông đổi dòng, dòng chảy ngầm xoáy sâu. Nhưng buổi chiều hôm ấy, trời lại nắng, mặt sông lấp lánh, phản chiếu bầu trời trong veo – đẹp như lời mời gọi dịu dàng nhưng chết người.

Nam là đứa đầu tiên lội xuống nước. Nước mát lạnh khiến nó thích thú hét lên. Phúc vẫn ngập ngừng bên bờ, còn An thì vừa nhón chân, vừa cười:
– Nước mát quá! Như trong giấc mơ ấy…
Một cơn gió thổi qua, lá cây xào xạc. Mọi thứ tưởng như bình yên cho đến khi… Nam hét toáng lên. Thằng bé bị trượt chân vào một hố cát sâu, nước cuốn phăng nó ra xa, xoáy nước cuộn lại nuốt trọn tiếng gọi yếu ớt:
– Cứu… cứu tao với…

Phúc đứng chết lặng trong một khắc. Rồi như bản năng, nó lao xuống theo, tay chới với tìm bạn. Nhưng chính nó cũng bị cuốn vào vòng xoáy ấy. Cánh tay nhỏ bé vẫy vùng giữa nước, miệng nó đầy bùn, không kịp kêu lấy một tiếng.
An đứng trên bờ gào khóc, cố chạy đi gọi người nhưng vấp ngã. Cái nơ hồng văng xuống, tóc rối tung, người bé nhỏ bị dòng nước đang tràn lên bờ kéo theo. Chỉ trong vài phút định mệnh, ba đứa trẻ biến mất trong lòng sông.
Chúng ra đi – lặng lẽ, như một giấc mơ tan biến giữa buổi chiều hè.

Chiều muộn, một người đi thả lưới phát hiện chiếc dép tổ ong còn mới, trôi lập lờ trên mặt nước. Anh cúi xuống, nhặt lên, rồi chết sững khi thấy bên bờ là ba chiếc xe đạp nằm chỏng chơ, một cái nơ tóc hồng còn mắc trên cành cây, và những dấu chân nhỏ xíu in vội trên cát.
Tiếng kêu cứu vang lên khắp làng. Người lớn bỏ hết công việc, lao ra bờ sông. Đội cứu hộ được gọi tới, những chiếc thuyền gỗ quần thảo cả khúc sông suốt đêm. Mưa đổ bất ngờ, xối xả, như nước mắt trời khóc thương. Ba ngày ròng rã, trong hy vọng và tuyệt vọng.
Thi thể Nam được tìm thấy đầu tiên, mắc vào rễ cây dưới chân cầu. Người ta vớt xác nó lên, quấn trong tấm khăn trắng. Mặt thằng bé tím tái, bàn tay vẫn nắm chặt một viên sỏi lạ – thứ mà trước đó nó bảo “tặng tụi mày làm kỷ niệm hè”.

An được tìm thấy sáng hôm sau, tóc rối, nơ hồng còn vương vãi trong bùn. Cô bé nằm im, như đang ngủ, nhưng đôi mắt đã vĩnh viễn nhắm lại. Ước mơ được thấy Hà Nội chưa kịp thực hiện.
Phúc là người cuối cùng được tìm thấy – cách nơi mất tích cả trăm mét, mắc dưới một bụi cây nước. Trong túi áo nó vẫn còn viên bi xanh Nam tặng mấy hôm trước. Bố Phúc – một người đàn ông gầy guộc, ôm xác con mà gào thét trong mưa, như thú hoang bị thương. Mẹ An gục xuống, không khóc nổi nữa. Bà nội Nam ngồi bên quan tài, ôm chiếc áo cháu yêu nhất, lẩm bẩm:
– Nam ơi… về với bà đi con… lạnh lắm phải không?
Tang lễ diễn ra giữa một buổi sáng âm u. Trời vẫn mưa nhẹ. Ba chiếc quan tài trắng nhỏ được đặt cạnh nhau, giữa tiếng khóc nấc và khói hương mù mịt. Học sinh lớp 2A1 xếp hàng, tay cầm hoa trắng. Ba chiếc bàn trong lớp học được phủ khăn trắng, để trống – như một nỗi đau không lời.
Dòng sông Hồng vẫn trôi. Những con sóng nhỏ lăn tăn, vô cảm. Nhưng từ hôm đó, nó không còn là nơi vui chơi vô tư nữa, mà là nơi giữ lại nỗi đau không tên, một lời nhắc nhở khắc sâu vào tim mỗi người dân trong làng.
Người ta nhặt lại được vài trang vở ướt nhòe, viên bi xanh, chiếc nơ tóc – những gì còn sót lại của ba thiên thần nhỏ. Những ước mơ, những lời hứa, tất cả tan biến như bọt nước.
Và người ta gọi mãi…
“Nam ơi… Phúc ơi… An ơi… Sao các con lại ra đi một cách đau thương đến vậy?”

Loài rau ngọt như mì chính, lá như lá đu đủ, còn ít người biết đến nhưng lại rất bổ dưỡng, tốt cho người ốm

0

Loài rau ngọt như mì chính, lá như lá đu đủ, còn ít người biết đến nhưng lại rất bổ dưỡng, tốt cho người ốm

Là một loại rau còn ít phổ biến nhưng rau mì chính (còn có tên gọi khác là rau bina chaya, rau ngót Lào) rất có ích cho sức khỏe con người.

Loài rau thân như cây sắn, lá như lá đu đủ, ăn ngọt như mì chính đang đắt hàng, nhiều người hỏi mua giống
Một làng tỷ phú ở Bắc Giang, chỉ trồng loại cây này bán cho dân tình “mua bóng mát” mà cả làng giàu lên
Trồng táo ở một xã của Bà Rịa-Vũng Tàu lạ lắm, cành bò tràn lan, trái ra quá trời, cắn giòn, ngọt
Loài rau dại mọc hoang ở đồi cát Ninh Thuận nay trở thành đặc sản, ăn ngon lại có tác dụng như thần dược
Thứ cỏ dại gọi là rau, ở Bình Phước, loài rau mọc hoang này ăn kèm cá suối nướng thì “ôi thôi đã đời”
Loài rau dại mọc bờ bụi, nấu canh, luộc, xào đều tốn cơm, chị em thành phố tranh nhau mua
Một ngọn núi cao ở Phú Yên, người Chăm gọi “Cùi Bắp”, người Pháp gọi “Ngón tay Chúa”, nổi lên trụ đá kỳ dị
Đây là hòn đảo đẹp nhất Vườn quốc gia Bái Tử Long ở Quảng Ninh, la liệt cây bách bệnh, khôi nhung, sâm nam

Trong lần công tác tại xã Chấn Hưng, huyện Vĩnh Tường (tỉnh Vĩnh Phúc) mới đây, chúng tôi được người dân mời thưởng thức một món rau xào có cái tên rất lạ: Rau mì chính. Quả thực, như cái tên của nó, rau mì chính có vị ngọt tự nhiên lại rất giòn.

Tìm hiểu các tài liệu khoa học thì được biết, rau mì chính (rau bina chaya, rau ngót Lào) là một loại rau màu còn ít phổ biến nhưng rất có ích.

Loại rau đặc sản này còn nguồn gốc từ Mexico, là loại cây bụi lâu năm, phát triển nhanh, có nhiều lá và rất ít sâu bệnh.

Thân non của rau mỳ chính thường có màu xanh lục, sau đó chuyển sang màu trắng khi trở nên già, lá đơn của cây có các gân nổi rõ.

Lá cây màu xanh đậm, mọc xen kẽ, bóng mượt tương tự như lá cây đu đủ, chiều ngang từ 10-20cm, lõi gỗ của thân cây mềm và dễ gãy. Cụm hoa có cuống dài, mọc ở đầu cành, có đỉnh phẳng và rộng khoảng 5-8cm có màu trắng.

Loài rau ngọt như mì chính, lá như lá đu đủ, còn ít người biết đến nhưng bổ dưỡng tuyệt vời - Ảnh 1.

Cây rau mì chính. Ảnh: central pharmacy.

Công dụng của rau mì chính

Theo Y học hiện đại, cây rau mì chính có nhiều tác dụng cho sức khỏe con người. Lá cây bina chaya giàu dinh dưỡng hơn nhiều loại rau lá xanh như rau bina, bắp cải và rau dền. Lá cây rất giàu protein, canxi, sắt và vitamin A và C.

Tác dụng của rau mì chính có thể là do thành phần chứa protein, chất xơ, vitamin và đặc biệt là polyphenol, rất tốt cho những người mắc bệnh béo phì, tiểu đường loại 2 và các bệnh tim mạch.

Đáng chú ý. rau mì chính có hương vị ngon, giòn và ngọt đặc trưng với chất lượng dinh dưỡng cao.

Theo Đông y, rau mỳ chính được coi có vị bùi, tính mát, được sử dụng trong giải độc, thanh nhiệt. Đặc biệt, rau mỳ chính cũng được khuyến khích cho phụ nữ sau sinh và đóng vai trò như một loại thực phẩm bổ dưỡng cho người mới ốm dậy.

Loài rau ngọt như mì chính, lá như lá đu đủ, còn ít người biết đến nhưng bổ dưỡng tuyệt vời - Ảnh 2.

Cây rau mì chính, hay còn gọi là ngót Lào, rau bina chaya. Ảnh: T.L

Cách trồng rau mì chính

Rau mì chính rất dễ trồng. Cây được nhân giống bằng cách giâm cành. Cây mì chính gốc được cắt thành nhiều đoạn nhỏ có chiều dài từ 20 đến 30cm, mỗi đoạn thân có từ 2-3 đốt. Những đoạn cành này thường được lấy từ phần trên cùng hoặc dưới cùng của thân cây.

Tiến hành loại bỏ bớt lá và phơi cành trong bóng râm từ 3-4 ngày.

Sau đó, giâm cành trong lớp đất sâu từ 10 đến 12cm trong các chậu ương hoặc giâm trực tiếp xuống đất. Nếu giâm cành trong chậu thì cần để cây có nhiều ánh sáng.

Tưới nước cho cây thường xuyên nhưng tránh để cây bị úng nước.

Sau khi cây ra rễ, có thể chuyển cây từ chậu ươm ra vườn, đắp đất xung quanh hoặc phủ rơm rạ lên gốc cây để tránh sự phát triển của cỏ dại.

Nên trồng cây vào đầu mùa mưa để cây sinh trưởng và phát triển tốt, có thể bón thêm phân đạm để cây khỏe mạnh.

Không nên thu hoạch quá 50% tổng số lá và ngọn cây để đảm bảo cây vẫn phát triển bình thường.

Bina Chaya là một loại cây có khả năng chịu hạn tốt, cây phát triển được trong cả điều kiện nắng nóng hoặc râm mát. Cây cũng có khả năng chống lại được nhiều loại sâu bệnh, cho sản lượng tốt, có thể được trồng làm hàng rào để lấy rau ăn.

Bộ phận của con lợn chỉ nặng 2 lạng: Bổ ngang nhân sâm, tổ yến, đi chợ nhìn thấy đừng tiếc tiền mua

0

Trên con lợn có 2 bộ phận này đại bổ rất tốt cho sức khỏe của bạn, bởi vậy nếu nhìn thấy thì đừng bao giờ bỏ qua.

Thịt lợn khá quen thuộc với con người nhưng không phải ai cũng biết trên con lợn phần cơ thể nào của nó là ngon nhất. Theo các chuyên gia dinh dưỡng trên con lợn có 2 bộ phận này vô cùng bổ dưỡng ai không biết quá phí.

Phần thịt má đào của lợn

Thịt má đào có gân mềm và mỡ xem kẽ trong từng lớp thịt nên không bị dai, xơ hay khô cứng, ngược lại chúng cực kỳ mềm. Nhưng phần thịt má đào này rất ít và hiếm nên nếu mua được miếng thịt má đào về rồi thì chị em làm món gì cũng ngon, nhưng luộc hoặc hấp sẽ giữ được vị ngọt tự nhiên của thịt hơn. Ban hoàn toàn có thể chế biến thịt má đào thành nhiều món ngon khác nhau.

Thịt má đào thơm ngon đại bổ

Thịt má đào thơm ngon đại bổ

Cách nấu thịt má đào ngon

– 500g thịt má đào

– 1 củ tỏi

– 1 củ hành tây

– Đường nâu, quế, giấm, bột bắp, hoa hồi, tiêu hạt, rượu gạo, xì dầu

Cách làm:

– Thịt má đào rửa sạch, ngâm nước muối pha loãng cho thật sạch để bớt mùi tanh. Sau đó thái miếng vừa ăn.

– Tỏi, hành tây bóc vỏ, rửa sạch. Hành tây thái múi cau

– Chần thịt với nước sôi khoảng 3-4 phút.

– Vớt thịt ra, cho vào nồi. Cho lần lượt hành tây, quế, hồi, tỏi, tiêu vào, đổ nước vừa ngập mặt thịt. Đậy vung, đun sôi.

– Khi nước sôi, mở vung, cho thêm ½ thìa cà-phê giấm ăn và ½  thìa canh rượu gạo vào nồi. Đun thêm khoảng 7-8 phút thì vớt quế và hoa hồi ra. Nêm tiếp đường nâu và 3 thìa canh xì dầu cho vừa miệng. Tiếp tục đun bằng lửa nhỏ trong khoảng 15 phút.

– Khi thịt chín mềm, gần cạn nước thì hòa tan ½ thìa canh bột bắp với nước, đổ vào nồi. Đảo đều tay để nước sốt thịt hầm sánh sệt lại thì tắt bếp.

Phần đuôi lợn đại bổ tốt như nhân sâm tổ yến

Phần đuôi lợn đại bổ tốt như nhân sâm tổ yến

Phần đuôi của con lợn

Trong y học cổ truyền thì phần đuôi lợn có vị ngọt, hơi mặn, có tính hàn. Đông y nhận định đuôi lợn có nhiều công dụng với sức khỏe.

Bồi bổ sinh lực: Nếu bạn ăn đuôi lợn có chức năng bồi bổ cơ thể, hỗ trợ chứng thận hư, liệt dương, xuất tinh sớm, cung cấp năng lượng và tăng cường sức khỏe chung.

Hỗ trợ khớp và xương: Trong thành phần của đuôi lợn thường được sử dụng để hỗ trợ điều trị các vấn đề về khớp và xương như: đau nhức khớp, viêm khớp và thoái hóa khớp.

Dưỡng da: Khi bạn ăn đuôi lợn có tác dụng giữ độ ẩm và làm tăng tính đàn hồi của da, chống lão hóa da. Nó được sử dụng trong một số sản phẩm chăm sóc da để làm mờ nếp nhăn, làm mềm và dưỡng ẩm da.

Theo các chuyên gia dinh dưỡng cho biết cứ trung bình trong 100g đuôi lợn có chứa: 17,7g protein, 33,5g chất béo, 1,12mg vitamin B3, 0,07mg vitamin B1, 0,07mg vitamin B2, 14mg canxi, 47mg photpho, 25mg natri, 157mg kali. Đuôi lợn không chứa carbohydrate.

Đặc biệt, trong thành phần của đuôi lợn nổi bật với hàm lượng kẽm ở mức khá cao. Trong 100g đuôi lợn có chứa 1,64mg kẽm chiếm khoảng 15% so với giá trị hàng ngày. Đồng thời, chúng cũng là nguyên tố để tạo nên các hormone nội sinh kiểm soát sự phát triển cơ thể, kẽm đóng vai trò duy trì nồng độ testosterone trong huyết thanh. Đối với nam giới, testosterone là hormone có tác động lớn đến ngoại hình, quá trình phát triển sinh dục.

Tác dụng của quả khế nhiều người không biết.

0

1.Tác dụng của quả khế : Giúp hỗ trợ tiêu hóa.
Các chuyên gia dinh dưỡng khuyến khích nên ăn các thực phẩm giàu chất xơ như quả khế để hỗ trợ tiêu hóa. Chất xơ có thể hỗ trợ điều trị nhiều bệnh đường tiêu hóa như bệnh nhu động ruột bất thường, chứng khó tiêu… Ngoài ra, chất xơ cũng giúp hỗ trợ sự phát triển của lợi khuẩn trong ruột già giúp ngăn ngừa các bệnh đường ruột do nhiễm khuẩn.

2.Trái khế hỗ trợ giảm cân:
Người muốn giảm cân ăn khế có tốt không hay muốn giảm cân ăn khế có tốt không là những thắc mắc rất thường gặp. Câu trả lời là có.
Quả khế chứa nhiều loại dưỡng chất tốt cho sức khỏe nhưng lại chứa rất ít calo. Vì vậy, khế là lựa chọn lý tưởng dành cho những người muốn giảm cân. Cả khế ngọt và khế chua đều chứa nhiều chất xơ và nước nên có thể khiến bạn no lâu. Trái khế cũng chứa một số chất giúp hạn chế cảm giác thèm ăn, hỗ trợ giảm cân hiệu quả.

3.Quả khế giúp ngăn ngừa bệnh tim mạch:
Khế rất giàu kali, khoáng chất này đóng vai trò quan trọng giúp duy trì sức khỏe tim mạch, điều hòa huyết áp cho cơ thể. Việc sử dụng khế vào chế độ dinh dưỡng hàng ngày giúp bổ sung kali, ngăn ngừa các bệnh tim mạch hiệu quả.

4.Tác dụng của khế đối với thị lực:
Ăn khế có tác dụng gì? Theo các chuyên gia sức khỏe, việc ăn khế sẽ bổ sung vitamin A cho cơ thể, hỗ trợ và cải thiện thị lực. Các dưỡng chất này trong trái khế còn giúp ngăn ngừa các vấn đề về mắt như đục thủy tinh thể và thoái hóa điểm vàng.

5.Quả khế giúp giảm đau:
Những chứng đau mạn tính như đau đầu, đau nửa đầu hoặc đau lưng khiến bạn rất khó chịu. Quả khế chứa magie có thể giúp giảm đau hiệu quả. Các chuyên gia dinh dưỡng khuyến khích các chế độ ăn giàu magie không chỉ giúp giảm đau đầu, đau nửa đầu, đau lưng mà còn giúp giảm đau khớp và chuột rút.
Nếu bạn bị đau nặng, bạn không nên tự ý dùng thuốc hoặc thảo dược mà cần đi khám bác sĩ để xác định nguyên nhân và điều trị kịp thời.

6.Quả khế có khả năng kháng khuẩn:
Quả khế có tác dụng gì hay ăn khế có tác dụng gì? Câu trả lời là ngoài các công dụng kể trên, quả khế còn có công dụng kháng khuẩn.
Một nghiên cứu cho thấy khế có đặc tính kháng khuẩn, giúp hỗ trợ điều trị các bệnh nhiễm khuẩn do các loại vi khuẩn như Salmonella typhus, E. Coli, Bacillus cereus… gây ra. Một số kết quả nghiên cứu bước đầu cho thấy trái khế cũng giúp loại bỏ các yếu tố gây ung thư ruột, tuy nhiên cần có những nghiên cứu sâu hơn.

7.Công dụng của quả khế giúp kháng viêm:
Chỉ cần ăn một trái khế, bạn có thể bổ sung rất nhiều dưỡng chất kháng viêm quan trọng với cơ thể bao gồm saponin, flavonoid và vitamin C. Các chứng viêm cần được phát hiện và điều trị kịp thời để tránh gây ra các bệnh mạn tính do viêm, ví dụ như bệnh tim mạch, hô hấp, dạ dày.