Home Blog Page 96

Bộ Quốc phòng huy động trực thăng mang hàng cứu trợ tới đồng bào vùng lũ Nghệ An

0

Bộ Quốc phòng đã huy động hai máy bay trực thăng thuộc Công ty trực thăng Miền Bắc và Trung đoàn 916 thực hiện nhiệm vụ cứu trợ khẩn cấp cho người dân bị cô lập vùng lũ Nghệ An.

trực thăng - Ảnh 1.

Chuyển nhu yếu phẩm, lương thực lên máy bay cứu trợ cho người dân vùng lũ Nghệ An sáng 24-7 – Ảnh: DOÃN HÒA

Sáng 24-7, tại nhiều vùng lũ ở miền núi phía Tây tỉnh Nghệ An bị ngập lụt, chia cắt chưa tiếp cận được bằng đường bộ, lực lượng quân đội điều trực thăng chở hàng cứu trợ cho bà con.

Thông tin từ Văn phòng thường trực Ban Chỉ huy phòng chống thiên tai – tìm kiếm cứu nạn và phòng thủ dân sự tỉnh Nghệ An cho biết địa phương đang khẩn trương huy động các lực lượng mang hàng cứu trợ tới người dân vùng mưa lũ bị ngập lụt, chia cắt.

Hiện tại tuyến quốc lộ 7 từ các xã miền xuôi lên các xã miền núi bị thiệt hại nặng do mưa lũ đang bị chia cắt do nước sông Lam dâng ngập nhiều đoạn xã Anh Sơn.

Lũ ở các xã Mường Xén, Tương Dương đã rút. Người dân cùng lực lượng bộ đội, công an, Đoàn thanh niên hỗ trợ khẩn trương dọn dẹp bùn đất.

Bộ Quốc phòng huy động trực thăng mang hàng cứu trợ tới đồng bào vùng lũ Nghệ An - Ảnh 2.

Mưa lũ ở Nghệ An làm 3 người chết, hơn 3.200 nhà bị ngậpĐỌC NGAY

Tuy nhiên tại các xã như Mỹ Lý, Nhôn Mai, Mường Típ, Mường Ải… hiện có nhiều thôn bản đang bị chia cắt do tuyến đường bị sạt lở.

Trong sáng 23-7, ngay sau khi nhận lệnh của Tư lệnh Quân chủng Phòng không – Không quân, Trung đoàn Không quân 916, Sư đoàn Không quân 371 lập tức triển khai tổ bay mang theo các phương tiện cứu hộ, cứu nạn và hàng hóa, lương khô, nước uống, mì tôm… vào miền Trung thực hiện nhiệm vụ chống lũ.

Máy bay Mi-171 số hiệu 03 do thiếu tá Vương Đình Long – phi đội trưởng Phi đội 1, lái chính; đại tá Nguyễn Bá Đức – phó trung đoàn trưởng, tham mưu trưởng Trung đoàn, lái phụ, cùng thành viên tổ bay và lực lượng cứu hộ đã cất cánh từ sân bay Hòa Lạc (Hà Nội) bay vào Nghệ An.

Bộ Quốc phòng huy động trực thăng mang hàng cứu trợ tới đồng bào vùng lũ Nghệ An - Ảnh 3.

Quân đội chuyển lương khô, nước uống, mì tôm cho người dân vùng lũ Nghệ An – Ảnh: TÂM PHẠM

trực thăng - Ảnh 3.

Trực thăng cất cánh bay vào vùng lũ Nghệ An để cứu trợ người dân – Ảnh: TRẦN HOÀI

Cùng thời điểm, một tổ bay máy bay trực thăng mang số hiệu VN-8414 cất cánh từ sân bay Vinh mang theo hàng chục tấn hàng hóa thiết yếu như lương thực, nước sạch, thuốc men, áo phao… bay vào các khu vực bị cô lập để tiếp tế cho bà con. Trực thăng sẽ thả hàng tại 5 điểm ở các xã Mường Xén, Mường Típ, Nhôn Mai, Mỹ Lý, Bắc Lý.

Có mặt tại sân bay Vinh để trực tiếp chỉ đạo công tác cứu trợ, trung tướng Hà Thọ Bình – tư lệnh Quân khu 4 – yêu cầu các đơn vị liên quan chủ động phối hợp chặt chẽ, chuẩn bị kỹ lưỡng về phương án bay, lựa chọn điểm hạ cánh an toàn, đảm bảo hàng hóa đến đúng nơi, đúng đối tượng.

Trung tướng Hà Thọ Bình nhấn mạnh yêu cầu cứu trợ phải nhanh, chính xác, tuyệt đối an toàn. Tình hình vẫn còn diễn biến phức tạp, các đơn vị phải duy trì chế độ sẵn sàng chiến đấu cao, theo dõi sát mưa lũ, đồng thời chủ động lực lượng cơ động, phương tiện ứng cứu khi có lệnh.

Trung tướng Bình cũng yêu cầu các đơn vị hậu cần, quân y chuẩn bị sẵn các gói hàng cứu trợ dự phòng, thuốc men, lương khô, nước uống để tăng cường cho các chuyến bay sau, bảo đảm không đứt quãng nguồn tiếp tế.

Các chuyến bay cứu trợ sẽ tiếp tục được duy trì tùy vào diễn biến mưa lũ, nhằm không để người dân vùng lũ thiếu lương thực, thực phẩm, nước sạch và thuốc men.

trực thăng - Ảnh 4.

Vùng lũ xã biên giới Mỹ Lý, tỉnh Nghệ An ngổn ngang sau lũ quét – Ảnh: HẢI THƯỢNG

Bộ Quốc phòng huy động trực thăng mang hàng cứu trợ tới đồng bào vùng lũ Nghệ An - Ảnh 6.

Công an xã Anh Sơn, Nghệ An chuyển nước uống, bánh mì cho người dân vùng ngập lụt sáng 24-7 – Ảnh: DOÃN HÒA

Báo cáo mới nhất về tình hình mưa lũ ở Nghệ An do ảnh hưởng cơn bão số 3 (bão Wipha) đã làm 3 người chết, 1 người mất tích, 4 người bị thương; hư hỏng hơn 450 căn nhà và gần 3.800 ngôi nhà bị ngập.

Trong tối 23-7, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Nghệ An phát đi lời kêu gọi ủng hộ đồng bào bị thiệt hại do cơn bão số 3 gây ra.

Người phụ nữ đang livestream quay cảnh nhóm bạn cùng nhau đi du lịch giữa biển ở Hạ Long thì thuyền đột nhiên thuyền rung lắc d/ữ d/ội, ở buồng lái thuyền trưởng bất ngờ hét lớn…

0

Chiếc tàu du lịch Vịnh Xanh chầm chậm lướt sóng giữa làn nước ngọc xanh biếc của vịnh Hạ Long. Trên boong tàu, tiếng cười nói rộn ràng vang vọng, ánh mặt trời dát vàng lên những khuôn mặt rạng rỡ.
“Chào mọi người nhé, tụi mình đang vi vu ở Hạ Long nè!” – Một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi hào hứng giơ điện thoại, livestream cho bạn bè xem. Phía sau cô là nhóm bạn đang hò reo tạo dáng: “Chụp đi! Chụp đi! Trời ơi cảnh này đẹp xuất sắc luôn!”
Bên kia điện thoại, mẹ cô vừa cười vừa dặn dò: “Nhớ mặc áo phao nha con, đừng ra mép thuyền quá sát đó!”
“Trời đang nắng chang chang thế này mẹ lo gì!” – Cô trêu lại rồi xoay camera quay toàn cảnh biển.
Nhưng đúng lúc ấy…
Tàu rung lên một cái “ầm!” mạnh như có gì đập vào thân. Mọi người chao đảo. Điện thoại cô gái lắc lư, khung hình chao nghiêng rồi ổn định lại. Cô hoảng hốt quay sang phía mũi tàu.
Từ buồng lái, thuyền trưởng bỗng hét lớn, giọng khản đặc đầy kinh hoảng:
“Gió lật rồi! Tất cả vào trong! ÁO PHAO! MAU!”
Gió biển đang yên bỗng thốc tới như một cú giáng từ trời cao. Sóng xô đập vào mạn tàu rào rào như có ai cố tình hất tung cả con tàu nhỏ bé. Ly nhựa, nón rộng vành, điện thoại rơi văng xuống sàn. Tiếng hét, tiếng trẻ con khóc, tiếng gọi nhau thất thanh lẫn vào nhau trong hỗn loạn.
Một người đàn ông bế con nhỏ chạy vào khoang trong, vừa chạy vừa thét lên gọi tên vợ đang loay hoay gom áo phao cho cả nhóm.
Một cô gái khác khóc òa vì vừa gọi điện về nhà, chưa kịp dặn bố mẹ gì thì sóng đã cuốn phăng chiếc điện thoại khỏi tay.
Người phụ nữ đang livestream giờ chỉ kịp gào lên một tiếng:
“Mẹ ơi…!”
Rồi màn hình tối đen.
Sáng hôm sau, đoạn livestream cuối cùng của cô bỗng lan truyền khắp mạng. Khung hình kết thúc bằng cảnh biển chao đảo, tiếng gió gào và tiếng kêu cứu ngắt quãng. Ai đó dừng lại ở giây cuối, thấy thấp thoáng chiếc áo phao màu cam trôi lập lờ giữa sóng…
Còn người mẹ – người vẫn luôn dặn con gái mặc áo phao trước – ngồi thẫn thờ bên màn hình điện thoại, tay run run vuốt lại khoảnh khắc cuối cùng. Ánh mắt bà trống rỗng, nhưng môi vẫn thì thầm, như trả lời muộn màng:
“Mẹ biết… Con chưa kịp nói lời tạm biệt.”

Sợ vợ mang tiền cho nhà ngoại nên tháng nào tôi cũng chỉ đưa cho cô ấy 4 triệu chi tiêu, 1 hôm thấy vợ về quê tôi lén đi về sau thì ngỡ ngàng khi thấy cô ấy

0

Tôi luôn tự cho mình là người quản lý tài chính tốt trong nhà. Dù vợ đi làm, nhưng lương cô ấy ít hơn tôi, nên tôi giữ toàn bộ tiền, chỉ đưa 4 triệu mỗi tháng để chi tiêu trong nhà.
Tôi sợ…

“Đàn bà mà, cứ cho nhiều là lại đổ về nhà ngoại, nuông chiều bố mẹ, anh em nó.”

Vợ tôi không nói gì, cũng chẳng bao giờ cãi.
Cô ấy cứ âm thầm chi tiêu, đôi lúc thiếu còn phải vay bạn bè, gom góp từng đồng. Tôi tưởng mình kiểm soát được tất cả.

Cho đến một hôm, vợ nói về quê thăm mẹ bị đau lưng, tôi vờ gật đầu rồi bí mật bám theo.
Tôi định bụng xem có đúng là về nhà ngoại hay lại đi gửi tiền cho người thân.

Nhưng vừa tới cổng làng, tôi chết sững.
Trước mắt tôi, vợ bước lên một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng, biển số tỉnh khác. Người tài xế mặc vest mở cửa xe cho cô, còn cúi đầu chào như sếp.

Tôi bám theo, tim đập thình thịch.
Chiếc xe chạy thẳng đến một khu đất rộng mênh mông, có biển “Trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi và phụ nữ neo đơn.”

Tôi nấp sau bụi cây, thấy vợ mở cốp xe, lấy ra từng thùng sữa, quần áo, phong bì tiền…
Mấy đứa trẻ ùa ra ôm chặt lấy cô ấy, miệng ríu rít:

“Mẹ Hạnh tới rồi! Mẹ Hạnh tới rồi!”

Tôi sững người.
Giám đốc trung tâm bước ra, bắt tay vợ tôi:

“Cảm ơn cô. Nếu không có cô tài trợ suốt 2 năm qua, mấy chục đứa nhỏ này chắc không trụ nổi.”

Tôi đứng như trời trồng.
Hai năm qua? Từ khi tôi bắt đầu giữ hết tiền, chỉ phát 4 triệu mỗi tháng?

Lúc đó tôi mới biết: Cô ấy âm thầm bán đồ online buổi tối, nhận thêm việc dịch thuật ban đêm, tiết kiệm từng đồng để… nuôi người khác.
Không phải cho nhà ngoại. Mà là cho những người chẳng có ai.

Tối hôm đó, về nhà, cô ấy im lặng, vẫn hỏi tôi ăn gì.
Còn tôi — chẳng nuốt nổi một miếng.
Tôi đặt trước mặt cô một thẻ ngân hàng mới, có 300 triệu, và nói khẽ:

“Từ tháng này, anh đưa em toàn quyền giữ tiền.
Anh xin lỗi… vì tưởng rằng mình đang bảo vệ tổ ấm, nhưng hóa ra chính anh mới là người bé nhỏ nhất trong căn nhà này.”

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

0

Sáng hôm đó, Vịnh Hạ Long khoác lên mình vẻ đẹp yên bình đến mê hoặc. Trời trong vắt, nắng trải vàng trên mặt nước lấp lánh. Gió biển mơn man, nhẹ như tơ, khiến sóng vỗ lăn tăn vào mạn thuyền như một khúc hát mùa hè. Khách du lịch khắp nơi đổ về, ai cũng mang theo nụ cười và kỳ vọng cho một ngày khám phá vùng vịnh di sản.

Những cụm mây đen ùn ùn kéo đến từ phía xa, như một tấm màn khổng lồ dần phủ kín bầu trời. Không khí oi ả chuyển nhanh sang nặng nề, ẩm thấp. Gió bắt đầu giật mạnh, và sóng lớn dần. Trên thuyền, du khách bắt đầu hoang mang. Một vài người hỏi nhau về thời tiết, một vài người cầm điện thoại tìm sóng mạng để kiểm tra.
Mưa bắt đầu đổ xuống như trút. Từng đợt sóng cao bất thường táp mạnh vào mạn thuyền khiến con tàu nhỏ rung lắc dữ dội.
bố của Khánh đã quỳ xuống, nhanh chóng mặc chiếc áo phao vào người em. Ông siết chặt dây áo, kéo chốt, rồi nhìn thẳng vào mắt con trai.

“Giữ chặt áo phao, con phải nổi được. Có chuyện gì cũng phải cố gắng bơi. Nhớ chưa?”
“Còn bố thì sao ạ?”
“Bố sẽ ngay sau con.”

Những lời dặn đó là điều cuối cùng Khánh nhớ được từ bố.
Một đợt sóng lớn quật ngã tất cả. Chiếc thuyền chao đảo dữ dội trước khi bị lật hoàn toàn giữa vùng biển đang cuồng nộ.

Gần hai giờ sau, lực lượng cứu hộ tìm thấy Khánh đang trôi lập lờ giữa vịnh, tay bám chặt chiếc phao như ôm lấy sự sống cuối cùng. Em tím tái, run rẩy, nhưng còn tỉnh. Khi được vớt lên thuyền cứu nạn, em mở mắt, thều thào:
“Bố… bố em đưa áo phao cho em… còn bố đâu rồi?”
Không ai dám trả lời.
Cơ quan chức năng sau đó xác nhận: thi thể bố, mẹ và chị gái của Khánh lần lượt được tìm thấy. Mỗi người ở một vị trí khác nhau. Họ đã không kịp thoát.
Khánh là người duy nhất trong gia đình sống sót.

Tại bệnh viện, cậu bé 10 tuổi không khóc nhiều. Em chỉ lặng lẽ ôm con gấu bông ướt sũng – thứ em mang theo từ nhà và tình cờ còn nổi được cùng em trong vụ lật thuyền. Em gầy gò, ánh mắt lặng lẽ, thi thoảng lại nhìn trân trân về phía cửa sổ, nơi xa kia là biển.
Bác sĩ kể, đêm đầu tiên Khánh ngủ không yên. Em mơ gọi mẹ, rồi bật khóc trong vô thức. Em hỏi: “Bố đã nói sẽ ở ngay sau con… sao không tới?”
Những người lớn chỉ biết quay đi.
Tang lễ diễn ra trong không khí lặng câm. Ông bà ngoại tới đón Khánh. Không có quá nhiều nước mắt – có lẽ vì nỗi đau đã hóa đá trong lòng người ở lại. Trên đường trở về quê, Khánh không hỏi gì. Em ngồi yên, tay vẫn ôm chiếc gấu bông như một vật hộ mệnh.
Bây giờ, mỗi sáng sớm, người ta thấy một cậu bé nhỏ bé ra ngồi ở sân trước, hướng mặt lên trời, tay cầm mẩu giấy nhỏ. Đó là những lá thư ngắn em viết cho bố mẹ và chị, rồi gấp lại thành máy bay, thả lên trời:


>“Hôm nay con ăn cơm với bà. Con nhớ bố dặn phải sống. Con sẽ cố. Nhưng bố ơi… bố hứa ở ngay sau con mà…”
Cơn giông ngày hôm đó ở Hạ Long đến bất ngờ, như một vết cứa xé vào ký ức của biết bao con người. Nhưng trong nỗi đau tận cùng, hình ảnh người cha cuối cùng vẫn kịp đưa áo phao cho con, dặn dò trong giây phút sinh tử, đã trở thành một biểu tượng của tình phụ tử không gì sánh được.
Khánh mất cả gia đình trong cơn bão ấy, nhưng em mang theo một điều: ký ức về tình yêu đủ lớn để giữ một đứa trẻ sống sót giữa biển khơi.

2 đứa con đều ở chung cư cao cấp trên Hà Nội nhưng vẫn để bố mẹ già ở trong căn nhà lụp xụp ở quê. Tôi bàn chuyện sửa nhà thì đứa nào cũng cương quyết ở thế này là được rồi sửa chi cho tốn kém. Bứt quá tôi quyết định bán mảnh đất tự mua chỗ khác thì các con tôi lập tức đòi chia phần…

0

2 đứa con đều ở chung cư cao cấp trên Hà Nội nhưng vẫn để bố mẹ già ở trong căn nhà lụp xụp ở quê. Tôi bàn chuyện sửa nhà thì đứa nào cũng cương quyết ở thế này là được rồi sửa chi cho tốn kém. Bứt quá tôi quyết định bán mảnh đất tự mua chỗ khác thì các con tôi lập tức đòi chia phần…

Tôi năm nay 65 tuổi, có cuộc sống an nhàn lúc về già khi hai con của tôi đã có gia đình đuề huề. Với những gì đã qua, tôi hài lòng với gia đình của mình, con gái đi lấy chồng dù ở xa nhưng vẫn thường xuyên về thăm bố mẹ. Con trai út cũng có kinh tế tốt, hai vợ chồng ở riêng cách nhà bố mẹ đẻ chỉ 5km.

Họp chia mảnh đất 10 tỷ cho các con, tôi suýt ngất khi nghe ý kiến con dâu và con rể- Ảnh 2.

Trước đây tôi cũng vất vả lắm, nhưng mọi thứ đều vượt qua được, hai vợ chồng chăm lo cho hai con ăn học hết đại học. Tôi cũng tự hào vì hai con của mình thông minh, ngoan ngoãn và chịu khó học tập để có được như ngày hôm nay. Hai con của tôi cũng rất có hiếu, thương yêu bố mẹ và gia đình nhỏ của mình.

Bước vào thời kỳ tuổi già, tôi mới thấm thía giá trị gia đình, hạnh phúc khi con cháu đầy đủ, êm ấm là điều tuyệt vời nhất chứ không phải là tiền của bao nhiêu. Chính vì điều này mà vợ chồng tôi sau nhiều đêm bàn bạc, đã thống nhất với nhau là sớm chia tài sản cho các con. Cuộc đời tôi từng đó năm làm ăn vất vả, nhưng cũng không dành dụm được bao nhiêu, chỉ có mảnh đất đang ở là có giá trị.

Trước đây tôi thích rộng rãi, nhà cửa vườn tược nên chọn mua mảnh đất ở xa nơi đông đúc. Lúc đó, cũng nhiều người chê cười, nói tôi ra phố không ở mà lại vào nơi xó xỉnh, vườn ao. Nhưng mấy chục năm sau, ai nhìn vào cũng bảo tôi có tài nhìn trước tương lai. Mảnh đất nhà tôi giờ lại trở thành nơi có giá trị khi con đường lớn mở qua.

Chuyện vui chia đất cho các con lại nhanh chóng trở nên rắc rối. Ảnh minh họa

Nhiều người có tiền đến năn nỉ tôi bán lại mảnh đất với giá 10 tỷ đồng, nhưng tôi từ chối. Tôi ở đây lâu nên cũng quen, không muốn đi đâu. Vợ chồng tôi dự định sau này sẽ chia cho các con, nên cố giữ lại mảnh đất, càng để lâu lại càng có giá trị lớn. Chúng tôi chỉ giữ lại vài chục mét để ở, còn lại chia cho các con, muốn bán hay giữ lại là quyền của các con.

Tôi tổ chức họp gia đình để thông báo, các con tôi nghe được chia đất mừng lắm. Ngoài chỗ hai vợ chồng tôi đang ở, tôi chia phần đất cho các con thành 2 suất, con út là mảnh gần với vợ chồng tôi. Vì tôi nghĩ rằng sau này nếu con về ở thì cũng thuận tiện, còn con gái mảnh ngoài cùng, hai vợ chồng không ở gần được thì có thể bán đi lấy tiền.

Những tưởng mọi chuyện tốt đẹp, nào ngờ xảy ra tranh cãi. Con dâu lên tiếng: “Con nghĩ như vậy là chưa hợp lý, chồng con là con trai trưởng trong nhà, nên bố mẹ cũng phải chia nhiều hơn, để sau này chúng con về đây xây nhà, phụng dưỡng bố mẹ. Lúc bố mẹ mất thì vợ chồng con lo thờ cúng. Chứ chị cả có đất cát nhà chồng rồi, nên lấy chút gọi là chút lộc của bố mẹ thôi“.

Khi con dâu vừa dứt lời, con rể tôi mặt đỏ, giận dữ đáp trả: “Cô nói thế buồn cười thật, giờ con trai hay con gái đều có quyền lợi, trách nhiệm như nhau. Cô nghĩ là sau này thờ cúng mà đòi nhận phần hơn à, tôi con rể cũng có thể thờ cúng bố mẹ vợ cũng được chứ sao. Con không thiếu đất, nhưng đòi quyền lợi cho các con của con sau này có tiền ăn học. Con sẽ gọi luật sư riêng của con đến để bàn bạc, giải quyết, cái gì cũng cần phải công bằng“.

Tiếc thương cuộc đời ca nương nhỏ tuổi nhất Việt Nam qua đời ở tuổi 15

0

Tú Thanh – ca nương trẻ tuổi Việt Nam – qua đời vì tai nạn giao thông ở Hải Phòng. Sự ra đi của Tú Thanh để lại nhiều tiếc nuối cho giới nghệ sĩ khi mất đi một tài năng trẻ am hiểu, đam mê nghệ thuật cổ truyền như ca trù, chèo, xẩm…

Bén duyên nghệ thuật từ sớm

Tú Thanh sinh năm 2009 được coi trường hợp đặc biệt của nghệ thuật truyền thống Việt Nam. Ngay khi xuất hiện tại các chương trình cho thiếu nhi như Biệt tài tí hon, Người hùng tí hon, Gương mặt thân quen nhí… Tú Thanh để lại ấn tượng sâu sắc.

Lần đầu tiên xuất hiện trên sân khấu, Tú Thanh để lại ấn tượng về cô bé đam mê âm nhạc truyền thống.

Năm 2016, khi mới 6 tuổi cô bé đã được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam xác lập kỷ lục Nghệ sĩ hát các dòng nhạc dân tộc cổ truyền của Việt Nam nhỏ tuổi nhất.

Gia đình không có ai theo nghệ thuật, chủ yếu làm kinh doanh. Ngay từ nhỏ, Tú Thanh bộc lộ tình yêu với dòng nhạc dân gian. Được biết, thần tượng của Tú Thanh là nghệ nhân hát xẩm Hà Thị Cầu, nên bé hay mở các clip nhạc dân gian, tua đi tua lại để hát theo và từ đó đi theo dòng nhạc này.

Ca sĩ Thanh Cường và Tú Thanh trong một lần biểu diễn. Ảnh: Phan Thanh Cường.

Ca sĩ Phan Thanh Cường thường xuyên gặp Tú Thanh ở các hoạt động nơi cửa chùa. Nam ca sĩ khẳng định Thanh Tú chưa biết nói đã biết hát. “Khi cô bé nói còn chưa sõi đã bắt đầu hát rồi. Cô bé ấy hát từ lúc còn 4 tuổi, tham gia nhiều cuộc thi”, nam ca sĩ chia sẻ với Tiền Phong.

Âm nhạc truyền thống gần đây khó cạnh tranh với âm nhạc hiện đại, rất ít người có thể giữ được đam mê với âm nhạc truyền thống như Tú Thanh.

“Nhạc truyền thống như bộc phát từ trong người của Tú Thanh, bởi từ khi còn nhỏ em rất thích nghe nhạc truyền thống rồi học theo, tham gia thi. Tôi nhớ mãi cô bé xuất hiện trên sân khấu với váy đụp, áo nâu, chiếc khăn mỏ quạ, tạo hình này khiến cả ban giám khảo, khán giả thích thú. Tôi luôn tin Tú Thanh chắc chắn sẽ có một tương lai xán lạn trong ngành âm nhạc truyền thống”, ca sĩ Phan Thanh Cường cho biết.

Ca nương dễ thương

Bất cứ nghệ sĩ nào từng tiếp xúc với Tú Thanh đều nhận thấy một cô bé ngoan ngoãn, đáng yêu và rất lễ phép.

“Mỗi khi bước ra sân khấu, điều đầu tiên Tú Thanh làm là chào hỏi khán giả. Cô bé lúc nào cũng xuất hiện với một nụ cười tươi. Tại các buổi diễn tại chùa, Tú Thanh để lại trong lòng tất cả phật tử, khán giả những cảm xúc trong sáng, tươi mát. Ai cũng yêu quý cô bé”, ca sĩ Phan Thanh Cường nói.

Những năm gần đây, Tú Thanh hay hát nhạc Phật, tham gia biểu diễn tại các chùa.

Anh cũng cho biết ngoài những buổi đi học ở trường phổ thông, Tú Thanh được gia đình cho học nhạc ở Hải Phòng, em được đưa đi diễn ở những buổi diễn vào cuối tuần.

Đối với NSƯT Hồng Liên, thông tin ca nương Tú Thanh qua đời đến vô cùng đột ngột và khiến chị xót xa. “Tôi gặp cô bé khi đi diễn ở Chùa Hang (Hải Phòng), chùa Hải Dương và thấy yêu cô bé ngoan hát hay, đáng yêu vô cùng”, NSƯT Hồng Liên nói. Nữ nghệ sĩ thương tiếc khi Tú Thanh ra đi quá sớm.

Tú Thanh luôn được nhận xét là ngoan ngoãn, đáng yêu và lễ phép.

Nhạc sĩ Nguyễn Quang Long cho biết thông tin ca nương Tú Thanh qua đời vào trưa 1/7 khiến người thân, bạn bè bàng hoàng.

“Chục năm trước, khi ngồi ghế BGK cả ngày nghe hàng trăm thí sinh dự thi đã thấm mệt, cô bé mới chừng gần 5 tuổi mặc áo nâu, váy đụp, khăn vấn và hát những câu hát xẩm xuất hiện, phản ứng đầu tiên của tôi là phì cười vì trông bé ngộ nghĩnh. Tôi rất vui vì sự xuất hiện của bé”, nhạc sĩ Nguyễn Quang Long kể.

Dù nhiều năm trôi qua, nhạc sĩ Nguyễn Quang Long không còn nhớ nổi tên chương trình hồi đó Tú Thanh góp mặt, tuy nhiên hình ảnh về cô bé hát xẩm đến từ Hải Phòng ở mãi trong tâm trí anh.

“Sang thế giới bên kia ở tuổi 15, tiếp tục là thiên thần cất cao tiếng hát Tú Thanh nhé”, nhạc sĩ Nguyễn Quang Long gửi gắm.

Nữ tài xế VinFast Fadil tự thay lốp ô tô gây sốt cộng đồng mạng

0

Nữ tài xế VinFast Fadil tự thay lốp ô tô gây sốt cộng đồng mạng

Việc nữ tài xế tự thay bánh dự phòng cho chiếc VinFast Fadil nhận được rất nhiều lời ca ngợi từ cộng đồng mạng.
Nữ tài xế VinFast Fadil tự thay lốp ô tô gây sốt cộng đồng mạng

Nữ tài xế tự thay bánh dự phòng cho chiếc VinFast Fadil

Video một cô gái tự thay lốp dự phòng cho chiếc VinFast Fadil đang nằm bên đường gây sốt cộng đồng mạng. Theo tìm hiểu và liên hệ, cô gái trong video là Dương Hằng, đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội.

Chị Hằng cho biết chị và trợ lý đang đi trên chiếc VinFast Fadil qua đoạn đường Nguyễn Xiển (Hà Nội) vào lúc 15h30 ngày 1-5 thì bị cán phải đinh.

Sau khi xuống kiểm tra và nhận thấy lốp xe xuất hiện vết rách lớn, chị Hằng quyết định gọi cứu hộ.

Lốp của chiếc VinFast Fadil bị rách nhiều chỗ – Ảnh: NVCC

Chị Hằng cho biết: “Khi nhân viên cứu hộ đến nơi, anh này đến tháo mỗi chiếc lốp bị hỏng ra rồi mang đi thay. Khi đến nơi làm lốp, người đó báo giá thay lên tới 1,9 triệu đồng và cộng thêm công cứu hộ 300.000 đồng nữa là tổng 2,2 triệu đồng.

Khi đó, mình có tham khảo những nơi khác giá thay lốp mới chỉ mất 1,6 triệu thôi. Mình không đồng ý và 2 bên đôi co một lúc, rồi bên cứu hộ quyết định gắn lại chiếc lốp hỏng về xe và không lấy tiền”.

Do đó, chị Hằng quyết định tự thay lốp dự phòng. Chị cho hay trước đó, chiếc xe cũng từng có một số lần bị cán đinh và bố chị thường là người vá xe. Mỗi lần như vậy, bố chị đều gọi ra xem để biết cách tháo bánh những lúc không có hỗ trợ.

Hình ảnh nữ tài xế tự mình thay lốp đang trở nên viral trên mạng xã hội – Ảnh: NVCC

Việc thay lốp xe ô tô đối với phái nữ vốn không phải chuyện dễ dàng. Chị Hằng vẫn cần gọi điện cho người thân nhờ hướng dẫn thêm. Ngoài ra, còn có sự trợ giúp của người qua đường. Cuối cùng, chị đã thành công lắp bánh dự phòng.

Ngày hôm sau (2-5), chị Hằng đã đi thay lốp chuẩn cho VinFast Fadil. Chi phí thay chỉ mất 1,2 triệu đồng, rẻ hơn 1 triệu so với bên cứu hộ báo giá.

Dưới video được lan truyền, dễ dàng bắt gặp những bình luận như ca ngợi dành cho nữ chủ xe VinFast Fadil.

Rất nhiều chị em tỏ ra thán phục với hành động của chị Dương Hằng – Ảnh chụp màn hình

“Mình thấy các chị em cũng nên tìm hiểu để khi vướng phải trường hợp như mình thì có thể tự mình xử lý được”, chị Hằng chia sẻ sau sự cố.

61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu: Đêm t//ân h///ôn, vừa c///ởi á///o vợ, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nhìn thấy…

0

Tôi tên Minh, năm nay 61 tuổi. Vợ đầu của tôi mất cách đây 8 năm vì bệnh nặng. Suốt ngần ấy năm, tôi sống lủi thủi một mình. Con cái đều lập gia đình, mỗi tháng ghé qua đưa tiền, mua thuốc, rồi lại vội vã rời đi.

Tôi không trách các con. Chúng nó bận, tôi hiểu. Nhưng có những tối mưa gió, nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, tôi thấy mình nhỏ bé và cô độc khủng khiếp.

Năm ngoái, tôi lên Facebook, vô tình tìm được Liên – mối tình đầu thời cấp ba. Hồi đó tôi thích Liên lắm. Tóc cô dài ngang lưng, mắt đen láy, cười rạng rỡ. Nhưng khi tôi còn đang lo thi đại học thì gia đình cô gả về miền Nam cho một người đàn ông hơn cô 10 tuổi.

Chúng tôi mất liên lạc từ đó. Bốn mươi năm sau gặp lại, cô đã là góa phụ, chồng qua đời được 5 năm, sống cùng con trai út nhưng nó làm ăn xa, ít về.

Ban đầu, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm. Rồi gọi điện. Rồi hẹn cà phê. Rồi chẳng hiểu sao, cứ cách vài ngày, tôi lại chạy xe qua thăm cô, mang theo ít trái cây, hộp bánh, và vài món thuốc bổ xương khớp.

Một lần, tôi nói đùa:

– Hay là… hai đứa già này cưới nhau cho đỡ cô đơn?

Không ngờ, mắt cô đỏ hoe. Tôi luống cuống giải thích thì cô bật cười, gật đầu nhẹ.

Thế là, 61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu.

Ngày cưới, tôi mặc áo dài gấm màu nâu sẫm, cô mặc áo dài lụa trắng, tóc vấn đơn giản, cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ xíu. Bạn bè, hàng xóm đến chúc mừng đông đủ. Ai cũng bảo: “Trông cô chú như hồi trẻ lại.”

Tôi cũng thấy mình trẻ thật. Tối đó, chúng tôi dọn dẹp xong mâm cỗ thì đã gần 10 giờ. Tôi pha sẵn cho cô ly sữa nóng, rồi khệ nệ đóng cửa, tắt đèn ngoài hiên.

Đêm tân hôn – cái đêm mà suốt tuổi già tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ có nữa – cuối cùng cũng tới.

Khi tôi vừa cởi áo cô, tôi giật mình. Khắp lưng, vai và cánh tay cô là những vết sạm màu, những vết hằn cũ dài chằng chịt. Tôi đứng sững, tim nhói lên.

Cô kéo vội tấm chăn che người, ánh mắt hoảng sợ. Tôi run run hỏi:

– Sao… sao lại thế này hả Liên?

Cô quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

– Ngày xưa, ông ấy hay nóng giận… la mắng, khó tính… Em không dám nói với ai…

Tôi ngồi phịch xuống giường, không cầm được nước mắt. Tôi thương cô, thương đến thắt ruột. Hóa ra suốt mấy chục năm, cô đã sống trong sợ hãi, trong tủi nhục, không dám chia sẻ cùng ai. Tôi khẽ cầm tay cô, đặt lên ngực mình:

– Không sao đâu… Từ nay, sẽ không còn ai làm em buồn nữa. Không ai được quyền làm em tổn thương nữa… Ngoài anh, nhưng anh chỉ làm em hạnh phúc thôi.

Cô bật khóc. Tiếng khóc nghẹn, nhỏ nhưng run rẩy. Tôi kéo cô vào lòng, ôm thật chặt. Lưng cô gầy, xương nhô lên, nhưng người phụ nữ bé nhỏ này, suốt đời chỉ biết nhẫn nhịn.

Đêm tân hôn của chúng tôi không giống những cặp vợ chồng trẻ. Chúng tôi chỉ nằm bên nhau, nghe tiếng dế kêu ngoài sân, nghe gió rì rào qua kẽ lá. Tôi vuốt tóc cô, khẽ hôn lên trán cô. Cô cũng vuốt má tôi, thì thầm:

– Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã cho em biết, trên đời này vẫn còn người thương em.

Tôi mỉm cười. 61 tuổi, tôi mới hiểu, hạnh phúc đôi khi không phải là tiền bạc, không phải những ngày trai trẻ sục sôi. Mà là khi về già, có một bàn tay để nắm, có một bờ vai để dựa, và có một người sẵn sàng ngồi cạnh mình suốt đêm chỉ để lắng nghe nhịp tim nhau đập.

Ngày mai rồi sẽ tới. Cũng chẳng biết còn sống được bao lâu. Nhưng tôi chắc chắn một điều: những ngày còn lại của đời cô, tôi sẽ bù đắp, sẽ yêu thương, sẽ trân trọng, để cô không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

Vì với tôi, đêm tân hôn hôm nay, chính là món quà lớn nhất mà cuộc đời đã trả lại, sau cả nửa thế kỷ thương nhớ, bỏ lỡ và đợi chờ.

2 bộ phận của lợn chứa rất nhiều tế bào UT: Chớ dại mà ăn

0

Thịt lợn là một món ăn phổ biến trong các bữa cơm gia đình. Tuy nhiên, có một số bộ phận của con lợn dù rất ngon nhưng chúng ta không nên ăn vì chứa nhiều tế bào có thể gây UT và ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.

Không phải ai cũng biết rằng một số bộ phận của lợn chứa nhiều tế bào UT, và chúng vẫn xuất hiện trong các bữa ăn hàng ngày của nhiều người. Thậm chí, có người còn thích ăn những phần này và ăn rất thường xuyên. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe của bản thân mà còn đe dọa sức khỏe của cả gia đình.


Có một số bộ phận nguy hiểm của lợn và khuyên chúng ta nên hạn chế ăn, thậm chí là không ăn.
Các bác sĩ chuyên về UT đã chỉ ra rằng một số bộ phận của lợn chứa nhiều tế bào UT nhất, và nhiều loại UT thực sự bắt nguồn từ việc ăn những bộ phận này một cách thường xuyên.
Phổi lợn

Phổi lợn là bộ phận chứa nhiều tế bào UT, nhưng rất nhiều người lại thích ăn nó. Phổi lợn có thể bị nhiễm độc do việc xử lý không đúng cách, dễ tích tụ độc tố. Ngoài ra, trong phổi lợn còn chứa hàm lượng Clenbuterol cao, đặc biệt là ở phổi, gan và thận. Phổi lợn cũng chứa rất nhiều vi khuẩn và virus, giống như phổi người, là cơ quan hô hấp và lọc không khí. Vì vậy, nếu lợn mắc bệnh ở phổi, các phế nang rất dễ chứa ký sinh trùng, vi khuẩn và vi rút, gây hại cho cơ thể, thậm chí có thể dẫn đến ung thư. Phổi lợn còn chứa kim loại nặng do khả năng bám bụi, dễ dàng thu hút kim loại có hại từ môi trường.
Thịt ở phần cổ lợn có chứa hạch

Phần thịt cổ lợn, còn được gọi là “thịt cổ m@’u”, là nơi chứa nhiều hạch bạch huyết, giúp tiêu diệt vi khuẩn và tế bào ch.ê’t. Tuy nhiên, khi các hạch bạch huyết này quá lớn, chúng có thể chứa nhiều vi khuẩn và virus, dễ truyền bệnh cho con người. Thêm vào đó, cổ lợn cũng chứa một lượng lớn tuyến giáp, có thể gây rối loạn nội tiết khi hấp thụ quá nhiều, ảnh hưởng đến chuyển hóa và gây các triệu chứng như buồn nôn và nôn mửa.

Trước đó, trên mạng xã hội lan truyền hình ảnh về những mảng thịt vụn bên trong chiếc bánh giò – một món ăn quen thuộc, khiến nhiều người cảm thấy hoang mang và lo sợ.

Theo người chia sẻ bài viết, từ giờ họ sẽ không ăn bánh giò hay bất kỳ món nào có thịt băm lẫn từ các quán ăn sau khi phát hiện sự việc này:

“Từ nay, tôi sẽ tránh xa món bánh giò và bất kỳ món ăn nào có ‘thịt băm lẫn’, vì vì lợi nhuận mà họ sẵn sàng trộn cả phần h.ạch của con lợn vào, không phải ít mà rất nhiều, tôi chỉ mới nhặt được một chút thôi.

Có lần, tôi ra chợ mua g.an l.ợn về nấu cho chó, nhưng người bán còn gạ tôi mua cả rổ hạch bỏ đi với giá 10k, nhìn còn thấy buồn n.ôn. Vậy mà họ lại xay lẫn vào th.ịt để làm bánh giò cho trẻ con ăn.”

Theo người chia sẻ, phần h.ạch thường bị loại bỏ vì rất “độc hại, chứa nhiều đ.ộc t.ố, virus dù nấu ở nhiệt độ cao”. Họ cũng cho biết, mặc dù thịt xay lẫn nhưng nếu tinh ý sẽ nhận thấy phần hạch thường có hình dạng tròn, nhẵn và trơn, khác biệt so với thịt xay thông thường.

Bài đăng này nhanh chóng thu hút sự chú ý với rất nhiều lượt bình luận và chia sẻ. Đa phần mọi người đều cảm thấy lo lắng và cảnh giác với nguy cơ các thành phần không an toàn có thể được đưa vào các món ăn đường phố, đồng thời chỉ trích sự bất chấp của một số tiểu thương, sẵn sàng hy sinh sức khỏe người tiêu dùng vì lợi nhuận.

Hạch lợn là gì?

Hạch lợn, hay còn gọi là hạch bạch huyết, là những khối nhỏ có màu trắng xám hoặc vàng nhạt, phân bố rải rác khắp cơ thể lợn không riêng gì ở phần cổ.

Theo TS Liu Jingjing từ Đại học Nông nghiệp Trung Quốc, phần cổ l.ợn là nơi tập trung nhiều hạch bạch huyết nhất, đồng thời cũng được xem là bộ phận không nên ăn trong con lợn. Hạch bạch huyết chứa nhiều đại thực bào – những tế bào có chức năng bảo vệ cơ thể bằng cách tiêu diệt vi khuẩn, virus và các tế bào chết. Chính vì vậy, đây cũng là nơi có khả năng tích tụ nhiều m.ầm bệnh.

Điều đáng lo ngại hơn là, ngay cả khi được nấu ở nhiệt độ 100 độ C, các mầm bệnh trong hạch bạch huyết vẫn có thể không bị tiêu diệt hoàn toàn.

Không chỉ có hạch bạch huyết, thịt cổ lợn còn chứa tuyến giáp – nơi sản sinh ra hormone thyroxine. Việc tiêu thụ quá nhiều hormone này có thể gây rối loạn chuyển hóa trong cơ thể. Hormone thyroxine lại rất bền vững và khó bị phá hủy kể cả khi đun nấu ở nhiệt độ cao, do đó rủi ro tiềm ẩn vẫn tồn tại dù thịt đã được chế biến kỹ.

Ngoài ra, cổ lợn là vị trí thường được tiêm thuốc, nếu thịt còn tồn dư thuốc thì có thể ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người tiêu dùng.

Vì những lý do trên, dù thịt cổ lợn có giá thành rẻ và hợp khẩu vị của một số người, nhưng nên hạn chế hoặc tránh sử dụng. Trong trường hợp vẫn muốn dùng thịt cổ, cần loại bỏ hoàn toàn các hạch bạch huyết trước khi chế biến để giảm thiểu nguy cơ.

Ngoài ra, cũng có một số bộ phận khác của lợn mà chúng ta nên hạn chế ăn:

Óc lợn: Không giúp tăng cường trí thông minh mà ngược lại có thể gây béo phì, đặc biệt là đối với trẻ em và những người có vấn đề về mỡ m@’u, tim mạch.

Gan lợn: Là bộ phận chuyển hóa và đào thải độc tố, chứa nhiều mầm bệnh và ký sinh trùng.

Tiết lợn sống: Chứa nhiều độc tố và vi khuẩn Streptococcus suis, có thể gây bệnh nguy hiểm nếu ăn chưa nấu chín.
Mặc dù tiết lợn là nguồn cung cấp sắt phong phú, nhưng việc sử dụng nó để chế biến món tiết canh – món ăn được nhiều người Việt ưa chuộng – lại tiềm ẩn nguy cơ nghiêm trọng cho sức khỏe.
Nguyên nhân là nếu con lợn mang vi khuẩn liên cầu Streptococcus suis, thì ngay cả khi chưa có biểu hiện bệnh, máu của nó vẫn có thể chứa lượng lớn vi khuẩn này. Khi tiêu thụ tiết canh hoặc thịt lợn chưa được nấu chín kỹ, vi khuẩn có thể xâm nhập vào cơ thể người, gây ra các bệnh nguy hiểm, thậm chí dẫn đến tử vong trong một số trường hợp.
Ruột lợn: Chứa nhiều vi khuẩn và ký sinh trùng do là nơi chứa chất thải của lợn.

Vì vậy, chúng ta không nên ăn những phần đã được cảnh báo có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe. Để bảo vệ sức khỏe, chúng ta nên cẩn trọng với những gì mình ăn, đừng để miệng hại cơ thể.

PHỤ NỮ CÓ THỂ THA THỨ, NHƯNG CHẮC CHẮN KHÔNG DỄ ĐỂ QUÊN

0

Hôn nhân là một hành trình dài, và không phải cứ có một v:ết xước, một lần thấy sai thì lập tức sẽ kéo nhau ra tòa. Không ít người phụ nữ đã nhượng bộ, thậm chí nhượng bộ nhiều lần trước những sai lầm của chồng.

Thực ra, tha thứ là điều nên làm. Tha thứ cho người một lần, cũng là ta đang tha thứ cho chính mình một lần. Với bất kì mối quan hệ nào cũng vậy chứ không riêng hôn nhân, tha thứ để ta tìm lại được sự bình yên trong lòng mình, thôi day dứt, thôi dằn vặt – đó là một sự mạnh mẽ, nỗ lực rất lớn.
Tuy nhiên, tha thứ không có nghĩa là phải quên đi tất cả. Ghi nhớ trong lòng không phải lúc nào cũng là để đay đả, để trách móc, mà là ghi nhớ để trưởng thành. Một lần chứng kiến những sai lầm của bạn đời và lựa chọn tha thứ cho họ, phụ nữ khắc ghi rằng họ đã từng đi qua nỗi đ;au ấy như thế nào, kết cục họ vẫn mạnh mẽ, vẫn đứng vững và vẫn có thể sống thật tử tế. Qua một lần như vậy, họ biết yêu thương và trân trọng chính mình hơn.
Xin đừng vội nghĩ rằng được vợ tha thứ là đã có thể nhởn nhơ, rằng bạn có thể sai 1000 lần và vợ bạn cũng sẽ tiếp tục tha thứ cho bạn như vậy để giữ lấy gia đình. Và cũng xin đừng nghĩ rằng họ tha thứ là sẽ lập tức vui vẻ, ân cần, âu yếm bạn trở lại ngay lập tức. Tất cả những điều ấy đều thật viển vông. Bởi vì những điều đã qua, họ không quên. Cho nên nếu bạn tiếp tục không trân trọng gia đình, không trân trọng vợ con, không biết cái sai của mình để mà sửa, sẽ không còn lần sau nữa. Họ vẫn sẽ tha thứ cho bạn, nhưng là tha thứ bằng cách buông tay cho nhẹ lòng họ và cho con cái họ đỡ khổ vì một người cha không xứng.

Nếu bạn là một người chồng từng sai lầm, và đã nhận được sự tha thứ để tiếp tục ở bên nhau của vợ, hãy thong thả cho cô ấy chút thời gian. Đâu có khó gì nếu bản thân chủ động thể hiện mình đã thay tâm đổi tính, để vợ thấy mình cũng muốn vun vén cho gia đình, cũng muốn là một người chồng tử tế của vợ. Bản thân mình góp sức, và cũng tôn trọng những khoảng trời riêng của cô ấy, để cô ấy tự mình giúp cho vết thương liền da.