<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: Cách đây 1 tháng, mẹ vợ tôi lên chơi. Tôi chẳng nghĩ gì cho đến khi hết 2 tuần rồi mà bà vẫn chưa về. Cứ nghĩ bà lên chơi vài ngày thôi, nhà tôi thì không chật chội nhưng nếu mẹ vợ muốn ở hẳn thì khó chịu lắm. Ở quê điều kiện không tốt bằng trên thành phố, tôi nghĩ bà thích lên sống với vợ chồng tôi thì phải, nên mới ở chơi mãi không về. Nghĩ đến cảnh sống chung với mẹ vợ mà tôi mệt mỏi và chán chường vô cùng. Đầu tiên là mất tự do, thứ hai là chúng tôi sẽ phải lo lắng toàn bộ, chị gái vợ dưới quê chắc chắn lại trốn tránh trách nhiệm. Tôi chỉ là con rể, có lý nào phải chịu trách nhiệm với mẹ vợ? Sau một tháng mẹ vợ ở chơi, chiều hôm đó đi làm về, cuối cùng tôi cũng đã được toại nguyện. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì sẽ được tự do thoải mái trở lại nhưng không ngờ khi vào bếp mở tủ lạnh lấy chai nước thì phải giật mình nhìn những thứ bên trong, đặc biệt là túi nilon màu đen có dán tờ giấy ghi chú “Chỉ mở sau khi mẹ về quê”…	</title>
	<atom:link href="http://vi.tapchinuocuc.net/24552/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vi.tapchinuocuc.net/24552/</link>
	<description>Đời Sống +</description>
	<lastBuildDate>Sun, 09 Mar 2025 10:16:25 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.5.8</generator>
</channel>
</rss>
